top of page

Má em bé! (6)

Ảnh của tác giả: Tsukishima Kei
Tsukishima Kei
26 thg 5
9 phút đọc

Hôm nay Hinata và Natsu đi chơi ở Game Center!!! YEAH!


Dạo trước, cậu đi chợ có quay trúng thưởng được một cặp vé đi chơi ở Game Center. Lại trùng kỳ nghỉ hè nên mẹ của hai anh em đã đồng ý cho hai mặt trời nhỏ tự bắt xe đi. Hinata và Natsu vui vẻ mặc một bộ đồ cặp năng động: chiếc áo hoodie cam tông xoẹt tông với mái tóc đặc trưng của gia đình họ cùng với chiếc quần short phong cách với đợt nắng nóng oi bức, một đôi giày thể thao có thể chắc chắn rằng hai anh em đều có thể chạy nhảy mà không phải lo lắng điều gì.


“Đi thôi Nacchan!”

“Vâng, Nii-chan!”


Hai anh em bắt chuyến tàu đường dài từ sớm mà không hề biết rằng đang có một sự kiện thú vị đang chờ đợi. Hinata thực sự rất muốn rủ Kenma tới cùng nhưng vì Kenma không được bố mẹ cho phép đi vì đường quá xa, Kuroo cũng phải rất vất vả để cản cậu chàng chuyền hai bỏ trốn trong đêm để đi tìm bé quạ yêu dấu của cậu.


“GAME CENTER!”

“Yeah!”


Hinata và Natsu bật nhảy thật cao, hào hứng không ngừng nhìn ngó xung quanh. Natsu kéo anh trai mình chạy tới khu bóng rổ ngay lập tức, bởi lẽ cô nhóc biết rằng, ngoài bóng chuyền thì bóng rổ chính là môn thể thao mà anh mình giỏi thứ hai. Với cô gái bé nhỏ, anh trai của mình hệt như một thiên thần không có cánh, nhưng lại luôn nỗ lực để bay thật cao, thật xa.


Hinata cũng chiều chuộng em gái mình, cậu để mặc cho em kéo mình chạy như bay. Nhờ có thể hình nhỏ con, hai anh em cũng dễ dàng len lỏi qua biển người. Nhưng ngay khi sắp tới khu vực bóng rổ, Natsu buông tay Hinata ra rồi chạy mất tăm khiến cậu nhóc hoảng sợ.


Ngay khi Hinata sắp bắt kịp em gái, thì Natsu va phải một cái cột mềm khiến cô bé lăn lông lốc.

“Natsu!”


Hinata nhanh chóng chạy tới đỡ em mình lên, hỏi han em rồi quay lại định xin lỗi người bị vô tình đâm trúng. Ai dè…


“Ô kìa? Kia chẳng phải là nhóc số 10 của Karasuno sao?”

“Ơ… Anh trai cạo tóc sát!?”

“Đừng đặt anh ấy biệt danh kỳ cục vậy chứ!? Mà sao nhóc lại ở đây vậy? Bộ có trại tập huấn ở gần đây sao?”

“Không có ạ, hôm nay em tới chơi với em gái em thôi. Natsu, lại đây chào anh ấy đi nào. Anh ấy là anh chàng khi chơi bóng chuyền giống như đang chơi rất vui vẻ mà anh từng kể ấy.”


Terushima nhìn Hinata vỗ nhẹ vai cô bé trông hệt như bản chibi đang nấp sau chân cậu.


“Ah! Anh khỉ đúng không nè!?”


Hinata giật mình thon thót, cậu bé vội bế bổng em gái mình lên, nhỏ giọng mắng:

“Natsu, như vậy là hư lắm nhé! Thật xin lỗi anh, em ấy thích đặt biệt danh theo động vật lắm!”


Terushima cũng hào phóng cười lớn: “Không sao không sao, bọn anh cũng hay tự gọi mình là lũ khỉ mà! Hôm nay hai đứa chỉ chơi ở đây thôi đúng không, ngó bộ mấy nhóc mới tới chỗ này lần đầu, để anh làm hướng dẫn viên cho mấy đứa mấy chỗ chơi vui vui nhé?”


“Thật ạ!?”


Hinata bế Natsu, cậu nhóc nhỏ giọng thì thầm:

“Natsu, khi được người khác giúp đỡ thì mình phải làm gì nào?”

“Ah!”

“Được rồi, chúng ta cùng làm nhé, một hai…”

“Cảm ơn anh!” x2


Hai anh em Hinata kề má nhau nở một nụ cười thật tươi hướng thẳng tới Terushima. Cậu chàng vốn dĩ chưa quen với ánh mặt trời mà đã gặp ngay một cú gấp đôi sát thương khiến anh phải che mắt lại ngay lập tức.


“Úi dời!”

“Sao vậy anh?”

“À không có gì, anh mới thấy mặt trời chân lý chói qua tim… Mà thôi, giờ qua đón lũ bạn anh rồi mình đi nhé?”

“Vâng ạ!”


Hinata và Natsu lon ton theo sau Terushima đón hội bạn, trùng hợp thay lại là clb bóng chuyền! Truyền thống chào hỏi của clb chính là:


“CÙNG CHƠI NÀO!”

“YAHHOOO!!!”


Hinatas và Johzenji có cùng tần số nên hòa nhập không chút trở ngại. Họ kéo nhau đi chơi đủ thứ trong Game Center, nào là bowling, bóng rổ, bóng chày, rồi gắp gấu, đập chuột… Hội Johzenji chơi game quả thực rất giỏi, ai cũng có trò sở trường riêng khiến anh em nhà Hinata không ngừng khen ngợi.


Hội Johzenji đã say nắng đúng nghĩa mất rồi… Cái cảm giác được không những một mà hai em bé xinh xắn mở to mắt lấp lánh ngưỡng mộ khiến họ như bay lên chín tầng mây. Chơi mãi tới khi đói rồi, bụng ai cũng sôi lên sùng sục mới chịu ngừng.


Terushima xốc nách Hinata lên, phóng thẳng tới một quán ăn gần đó. Natsu thấy anh mình bị bắt đi liền giậm những bước chân ngắn ngủn bực bội đuổi theo, miệng còn la lên:

“Trả Nii-chan lại cho em!”


Anh chàng Bobata bước một bước dài bằng tới 4 bước chạy của nhóc Natsu rồi bắt chước đội trưởng mình bế xốc cô bé lên rồi cho cô bé ngồi lên trên cổ của mình. Natsu mở to mắt, hào hứng vẫy vẫy đôi tay nhỏ xinh:


“Whoa! Cao ghê á!!”

“Thích chưa, anh trai nhóc không thể cho nhóc coi chiều cao tầm cỡ 185 đâu.”

“Đừng có mà nói xấu nii-chan! Anh ấy dù không cao nhưng anh ấy có thể bay!”


Natsu vung vẩy tay, vẻ mặt tự hào hơn bao giờ hết hướng về phía người anh trai nhỏ bé của mình. Cả đội Johzenji chứng kiến toàn bộ câu chuyện, Bobata cũng hiếm khi nghiêm túc lại, cậu chàng nói:


“Đúng vậy nhỉ, trận đấu đó… khiến bọn anh tiếc lắm. Bởi vì bọn anh đã không nghiêm túc thi đấu ngay từ đầu, vậy nên mãi tới cuối trận thì nó đã không còn có thể lật ngược tình thế được rồi.”


Natsu tinh tế nhận ra bầu không khí có chút nặng nề, cô bé nhẹ nhàng đặt tay lên mái tóc nâu nhạt của:

“Buồn ơi, buồn ơi, bay hết đi nhé~ Nii-chan có kể cho em rằng anh ấy rất muốn được chơi một trận dốc toàn lực đầu với các anh. Nii-chan ấy nhé, mọi người luôn thấy anh ấy chơi bóng chuyền rất vui vẻ… Nhưng… hồi cấp hai, anh ấy về nhà với đôi mắt rạng rỡ nhất cuộc đời em từng thấy. Sau đó, anh ấy cứ ôm lấy trái bóng chuyền mà chẳng thèm chơi với em nhiều như trước nữa.”


“Vậy sao? Vậy thì hẳn là năm đó em ấy cũng chơi với đội giỏi lắm nhỉ, anh thấy em ấy chơi chuyên lắm.”


“Không ạ, trường anh ấy không có clb bóng chuyền nam, anh ấy chỉ có thể luyện với bên bóng chuyền nữ và với các cô ở hội phụ nữ. Mãi đến khi gần cuối năm cấp hai, anh ấy mới về khoe với em là đã lập được clb bóng chuyền của riêng mình. Chỉ là… sau buổi thi đấu đầu tiên… anh ấy trông buồn lắm…”


Đội Johzenji bất ngờ nhận được những thông tin mới lạ, với họ, cậu bé tóc cam như thể là sự hiện thân của niềm vui, nhưng ai ngờ phía sau tính cách đó lại là nỗi cô quạnh.


“Vậy nên em, Natsu này, sẽ bảo vệ nụ cười của nii-chan mãi mãi, nếu như ai đó khiến nii-chan buồn, em sẽ đánh kẻ đó luôn!”


“Quả là một nữ anh hùng nhí mạnh mẽ~!”


“Bọn anh ấy à… tương lai sẽ không còn chơi bóng chuyền nữa, nhưng bọn anh nhất định sẽ dõi theo từng bước chân của anh trai em…”


“Vâng! Em cũng vậy!”


Hai anh em vui vẻ đi ngang qua một photobooth màu hồng xinh xắn thì bỗng Natsu reo lên:

“Nii-chan, nii-chan! Em muốn chụp thử cái này!”


“Được!”


Hai anh em chen vào trong booth chụp nhỏ xíu, nhưng Hinata không quen dùng máy chụp, cậu bé đành phải cầu cứu Terushima.

“Anh ơi, anh biết dùng cái máy này không giúp em với!”


Terushima chỉ chờ có thế, anh chen vào trong cùng với hai anh em, nghiêm túc chỉ dạy hai nhóc nhà quê.

“Được rồi đấy, hai đứa chụp đi.”

“Anh khỉ chụp cùng với tụi em đi!”

“Anh là Terushima! Nhóc đã có ý thì anh cũng không ngại nữa! Nào nào chụp thôi! Pose đi nào!”


Hai chàng trai và một bé gái thi nhau tạo những pose dễ thương (theo sự hướng dẫn của chuyên viên Natsu) song Natsu hí hửng đòi được trang trí cho tấm ảnh một cách bí mật. Vậy là Terushima liền nảy ra ý tưởng, anh chàng thì thầm vào tai Natsu. Natsu cũng hứng thú hẳn lên, đẩy hai anh ra ngoài rồi tự mình chỉnh ảnh.


Một lát sau, Natsu chống nạnh đi ra ngoài, một bộ dáng cực kỳ tự hào. Máy photobooth hoạt động hết công suất, những dải ảnh nhanh chóng được nhả ra. Natsu túm lấy ống quần Terushima, hai anh em cùng che miệng cười gian.


Hinata cũng thắc mắc, cậu cầm tấm ảnh lên, ngay khoảnh khắc xử lý xong những gì xảy ra, cậu bé bật cười thật lớn. Bức ảnh qua đôi tay thần kỳ của cô em gái đã biến thành 3 cô gái từ lúc nào? Natsu đã bật filter làm to mắt, cằm V-line, thêm chút má hồng, rồi được vẽ thêm những lọn tóc xoăn dài.


Hinata quỵ xuống vì cười quá nhiều, Terushima nhìn thấy tấm ảnh trong tay Hinata cũng phải bật cười theo. Rõ ràng anh chỉ bảo Natsu làm cho Hinata thôi, ai dè cô bé tinh nghịch này còn dám “biến hình” cho anh luôn. Nhưng khổ nỗi, so với khuôn mặt trung tính của Hinata, một gã to lớn, mặt mày sắc cạnh mà thêm má hồng baby rồi son môi hồng nhạt quả thật là ác mộng. Terushima mặc kệ hình tượng, cười bò rồi trượt chân nằm đè lên Hinata luôn. Hai cậu chàng chỉ khựng lại một lúc rồi tiếp tục bật cười.


“Chết rồi, anh bị Natsu-chan hủy hình tượng rồi! HAHAHA!”

“Quỷ gì đây, Terushima! Trông hợp đấy Teruko-chan!!”


Cả đám như bị trúng tà, truyền tay nhau tấm ảnh rồi nằm vật xuống đất, cười đến quên trời quên đất. Chỉ là không hiểu cười kiểu gì, Hinata đã gác đầu lên cánh tay Terushima từ lúc nào, cậu bé xinh xắn cười đến nỗi thở hổn hển, hai má đỏ ửng, đôi mắt to tròn hơi mơ màng vì nước mắt sinh lý. Chỉ thế thôi còn chưa đủ, em còn nở một nụ cười thật tươi, hàng mi ướt nhẹp nước rung động theo từng nhịp thở, gò má mềm mại bị ấn vào bắp tay cứng ngắc của anh chàng tóc vàng.


Terushima như bị ma xui quỷ khiến, anh dùng tay kia kéo em vào lòng, thè chiếc lưỡi đỏ au liếm lên giọt mồ hôi vương trên má của em. Cảm xúc mềm mại đến bất ngờ khiến anh không thể ngưng lại, anh chàng tiếp tục liếm thêm hai, ba cái nữa, thậm chí còn cắn nhẹ. Mãi đến khi cảm nhận được vị mặn trong miệng, anh mới ngớ ra mình vừa làm gì. Anh cũng chẳng ngại ngùng chi, chỉ cười nhếch mép:


“Sao thế, nhóc con, lần đầu hả?”

“Ơ… chỉ là… em cảm thấy có gì đó lạ lạ…? Hạt?”

“À cái đó hả… khuyên lưỡi đấy.”


Hinata dường như đã quá quen với việc bị nghịch ngợm chiếc má bánh bao, nên giờ thứ em để ý chỉ là xúc cảm kỳ lạ khi bị Terushima liếm má. Terushima nhìn thấu sự tò mò của em bé, cậu chàng lè chiếc lười tội lỗi ra, để lộ cái khuyên lưỡi sáng bóng, anh còn híp mắt lại, tựa như con rắn quyến rũ đến chết người:

“Sao thế, nhóc muốn thử cảm nhận nó không?”


Mà khổ nỗi trước mắt anh lại là một thiên thần không hiểu thấu sự quyến rũ này, cậu bé chỉ lấp lánh nhìn chiếc khuyên lưỡi trong sự tò mò:

“Lúc bấm có đau không hở anh? Bấm xong không ăn được cơm thì sao? v.v….”


Terushima không thể thè lưỡi ra mãi được. Anh chàng thu lại chiếc lưỡi trước ánh mắt có chút tiếc nuối của Hinata rồi chậm rãi đáp lại từng câu hỏi của em. Mãi tới khi cả nhóm phải chia tay nhau, Hinata vẫn còn muốn được ngắm chiếc khuyên đó thêm lần nữa. Terushima đã phải ghé tai Hinata thì thầm:


“Nếu em vẫn còn muốn xem, thì lần sau chúng ta gặp nhau, anh sẽ cho em xem thật “kỹ”. Chỉ.anh.và.em.nhé?”


Nói xong, Terushima lại há miệng ra, cắn nhẹ lên má mềm của em như một lời hẹn ước, không quên cho em cảm nhận chiếc khuyên lưỡi lần nữa. Hinata cũng không chống cự, mặc cho anh nghịch ngợm má mình.


“Vậy! Lần sau gặp lại!” _______

Phần này có vẻ không nhiều cảnh về má lắm, cơ mà đành chịu thui, tui sắp cạn ý tưởng tới nơi r :(

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Bình luận


bottom of page