top of page

Tiên lên! (93)

Ảnh của tác giả: Tsukishima Kei
Tsukishima Kei
7 ngày trước
11 phút đọc

“Oa……” Tsukishima Akiteru chen từ trong đám đông ra, cảm thán: “Mới là vòng bán kết thôi mà khán giả đã đông thế này rồi à……”


“Có gì kỳ quái đâu,” Aono, người chịu trách nhiệm mở đường, vừa bới tìm đồ cổ vũ trong túi vừa nói, “Đây là trận Shiratorizawa đấu với Karasuno mà, chắc chắn là náo nhiệt rồi.”


“Được rồi!” Cậu ta lấy chiếc quạt cổ vũ nhét ở cổ áo t-shirt ra, lại đeo thêm cái loa, trang bị đầy đủ xong xuôi là định chui tọt vào lối vào, “Ha ha lâu rồi không gặp huấn luyện viên nhỏ—”


“…… Đứng lại cho anh,” Tsukishima Akiteru túm chặt áo cậu ta, chẳng khác nào người chủ tuyệt vọng đang xích con Husky lại, “Khu cổ vũ của Karasuno ở bên này, bên này cơ mà! Cậu mà còn lạc đường nữa là anh nhất định sẽ bảo Takufuku chôn cậu vào tường đấy!”


“…… Chuyện lớn bằng chừng nào đâu mà phải đánh động đến tiền bối Takufuku cơ chứ!”


Aono tủi thân. Lần trước cậu chạy tới Tokyo xem Udai thi đấu ở Giải Kurowashiki, tiền bối chỉ tính hộ đúng một khoản chi tiêu, rồi cho cậu nếm trọn một trận đòn hội đồng kết hợp tụng kinh niệm Phật của các tiền bối. Thế là cậu mặt mũi bầm dập bị tống lên tàu về nhà, mang theo hộp cơm tiện lợi cùng phần cơ bắp vẫn còn ẩn ẩn đau do các tiền bối mua cho.


Không muốn nhớ lại chút nào.jpg


“Ai da,” bước vào trong nhà thi đấu, cậu lại có chút kinh ngạc, “Khí thế bên mình cũng đâu có kém Shiratorizawa đâu nhỉ. Hồi ấy chúng ta hò hét muốn chết mà còn chẳng át nổi Shiratorizawa nữa là. Em đã bảo rồi mà, bảo sao dạo này lũ trẻ tới phòng tập học bóng chuyền nhiều đứa thích Karasuno chúng ta thế.”


Cậu sờ cằm, đắc ý: “Em đã bảo huấn luyện viên nhỏ rất mạnh rồi mà!”


“Chả thế chứ sao?” Tsukishima Akiteru tìm vị trí ngồi xuống, “Mấy năm nay Hinata đâu có lười biếng trốn việc đâu.”


“Mặt khác sao chỉ có mỗi tiền bối anh chạy về thế,” Aono ngồi xuống theo, “Sao không thấy đội trưởng và mọi người đâu?”


“Anh xin nghỉ mà,” Tsukishima Akiteru nói đầy lý lẽ, “Với lại anh thực tập ngay tại địa phương, tiện lắm. Còn lại……”


Anh chống cằm: “Sakata với Tenma đều đang học đại học ở Tokyo, tụi nó đợi xem giải toàn quốc cơ. Dù sao Hinata cũng đâu thể nào không vào được.”


“Cũng đúng thật,” Aono nhún vai, “Thích thật đấy, bao giờ mình mới được điều đến chi nhánh chính ở Tokyo nhỉ, đến lúc đó qua tìm bọn họ chơi cũng tiện.”


“Cậu tiện nhưng bọn nó không tiện đâu,” Akiteru nói, “Sakata thì như con ma treo cổ ấy, ngày nào cũng cầm quyển luật ra niệm kinh, oán khí nặng đến mức cảm giác hòa thượng nhìn thấy cũng phải chạy mất dép. Tenma thì càng tệ hơn, vẽ tranh đến mức phát tởm rồi, ngày nào tìm nó cũng thấy nó đáp tự động như cái máy: ‘Tư bản ơi tư bản đừng sợ, bản thảo của anh tôi đang vẽ rồi.jpg’. Cảm giác dạo này nó nhận nhiều đơn lắm ấy.”


“Không hiểu nổi,” Aono nghiêng đầu, “Dạo này tiền bối thiếu tiền lắm sao?”


“Quỷ mới biết,” Akiteru bóc phốt đồng đội nhà mình không chút nương tay, “Lần trước nó chui vào tiệm văn phòng phẩm Itoya một chuyến, lúc ra phải húp gió đông bắc sống qua ngày mất bao lâu, biết đâu chừng lại vừa đi quét hàng ở đâu về rồi.”


“Tiền bối mà bước chân vào khu họa cụ thì khác gì đi càn quét đâu……”


“Nhắc mới nhớ,” Akiteru nhìn về phía Aono, “Bình thường chẳng phải cậu làm việc ở Miyagi sao? Sao tự nhiên hôm nay lại muốn đi xem thi đấu thế?”


“Thì bình thường tôi cũng phải đi làm mà tiền bối!” Aono gào lên, “Không nghỉ bù thì sao tôi gom đủ thời gian để mò tới đây được chứ!”


“Cho nên là……” Akiteru nói, “Khó khăn lắm mới nghỉ bù được một buổi, sao cậu không đợi xem trận chung kết?”


“Đương nhiên là……” Aono nghiến răng nghiến lợi, “Phải tới xem rốt cuộc là tên đáng chết nào dám ăn hiếp huấn luyện viên nhỏ nhà mình!”


“……” Trầm mặc một hồi lâu, Akiteru mới hỏi, “Ý tưởng của ai đấy?”


Aono hoàn toàn không có chút tình đồng đội nào mà khai ra Waka: “Nếu không phải Waka bận ở đoàn phim không đi được thì anh ấy cũng tới rồi!”


Aono vung tay: “Tôi là đại diện cho mọi người tới đấy!”


“………………”


Fine. Akiteru cúi đầu gõ tin nhắn vào cái nhóm chat chuyên dùng để dọn dẹp bãi chiến trường.


Sáng đi chiều về công tác ở nơi nào: Waka đứng đằng sau xúi giục Aono tới tìm đồng đội của Hinata gây chuyện đấy.

Hết thảy tử hình: Đúng là ngứa da thật rồi.

Bản thảo của ngài tôi đang vẽ rồi: ? Chuyện gì thế?

Sáng đi chiều về công tác ở nơi nào: Ghi hình.avi

Bản thảo của ngài tôi đang vẽ rồi: Để tôi xem thử.

Bản thảo của ngài tôi đang vẽ rồi: .

Bản thảo của ngài tôi đang vẽ rồi: Tập này ủng hộ cái tên Sakata nhất.

Hết thảy tử hình: Đánh hay lắm, Libero này nhìn cái là biết dân Karasuno chúng ta đào tạo ra, càng nhìn càng thấy thuận mắt.

Kaga - Thực tập sinh khoa tin tức: Đỉnh thật, kỹ thuật khá phết đấy chứ.

Kaga - Thực tập sinh khoa tin tức: Cơ mà Takufuku đâu rồi?

Sáng đi chiều về công tác ở nơi nào: Công trường không có mạng, đang mất liên lạc.

Tài chính bên trái đường ray bên phải: May mà năm đó không học kỹ thuật xây dựng dân dụng.

Kaga - Thực tập sinh khoa tin tức: Cậu có học kế toán thì khá hơn được đến đâu cơ chứ?

Tài chính bên trái đường ray bên phải: Chẳng sao cả, đích đến của thế giới là làm sales.

Bản thảo của ngài tôi đang vẽ rồi: @Sáng đi chiều về công tác ở nơi nào Tiền bối Akiteru ơi, bên anh có tiện tạo cái phòng Zoom không?

Sáng đi chiều về công tác ở nơi nào: Gọi trực tuyến hả?

Bản thảo của ngài tôi đang vẽ rồi: Ùm.

Sáng đi chiều về công tác ở nơi nào: 【OK】


Akiteru vừa quăng mã phòng họp vào, mọi người liền trồi lên từng đứa một như chuột chũi. Người lên tiếng trước là Tenma: “Mẹ ơi giờ này lại là buổi sáng sao…… Ánh mặt trời chói mắt quá.”


“Từ ngày giải nghệ xong trông cậu cứ như con chuột suốt ngày sống in the dark thế.”


I'm con người nhé!” Tenma cãi lý trắng trợn, “Tớ làm sao mà một tay cân thi đấu, một tay cân học tập, một tay cân đồ án tốt nghiệp ngành Thiết kế, lại còn một tay cân làm thêm được chứ! Khẳng định là chỉ có thể buông bỏ một phần trước rồi!”


“Cậu xem Sakata kìa, vừa một tay cân học tập, một tay cân hội sinh viên, lại còn một tay cân làm gia sư được đấy thôi.”


“Tớ mà làm được thế thì tớ đã vào Đại học Tokyo học rồi!”


Bên phía Tenma truyền đến tiếng click chuột: “Ừm…… Để tớ xem nào……”


“Ái chà, mới vòng bán kết mà đã đụng Shiratorizawa rồi cơ à.”


“Ừ,” Sakata lên tiếng, bên mic của cậu ấy có tiếng gió thổi, chắc là đang ở ngoài trời, “Trận này hơi phiền phức đây…… Độ ăn ý của bọn họ thế này thì cảm giác hơi phiêu đấy.”


“Không sao không sao,” Giọng Tenma lại vô cùng thoải mái thong dong, thậm chí còn nghe thấy cả tiếng cậu ấy dọn dẹp mặt bàn rồi bật nắp một lon nước ngọt, “Shoyo đâu rồi!”


“Chỉ cần xem em ấy biểu diễn là được rồi!”


“Cậu đúng là chẳng biết lo lắng gì cả.”


“Lo cái gì chứ?” Tenma gắp được cây bút từ kẽ hở giữa bàn phím và bảng vẽ điện tử ra, mở một trang vẽ mới, vui vẻ thu nhỏ cửa sổ livestream trận đấu lại rồi bắt đầu công việc thợ cày hôm nay, “Em ấy mà thua được sao?”


Sakata khựng lại một chút, đành chịu: “Cũng đúng…… Bên hội sinh viên có việc nên tớ không xem tiếp được rồi, tiếp sóng giùm tớ nhé.”


“OK OK!”


Tiếng video đồng bộ với tiếng loa phát thanh và tiếng bình luận viên tại hiện trường: “Sau đây sẽ là trận đấu vòng bán kết Đại hội Thể thao Trung học Toàn Nhật Bản khu vực Miyagi, giữa Học viện Shiratorizawa và Trung học Karasuno. Mời quý vị khán giả ổn định chỗ ngồi theo chỉ dẫn……”


“Hinata!” Yamaguchi gọi cậu, “Làm gì mà ngẩn người ra thế?”


Hinata chỉ chỉ lên khán đài.


Yamaguchi nhìn qua rồi cũng mỉm cười: “A, sao tiền bối Aono với anh Akiteru lại tới đây thế nhỉ?”


“Tớ cũng không biết nữa,” Hinata vẫy vẫy tay về phía bên đó, “Tớ cứ tưởng phải đến trận chung kết bọn họ mới tới cơ.”


“Chắc là do vận may bốc thăm lần này đấy,” Yamaguchi cũng vẫy tay theo, “Dù sao thì……”


“Đối thủ trận này chính là Shiratorizawa mà.”


“Đúng vậy……” Hinata bước nhanh vài bước đuổi theo đại bộ đội, “Không ngờ lại phải chạm trán họ ngay tại đây!”


“Mới nghĩ đến thôi…… là đã thấy hưng phấn rồi!”


Đúng vậy, Karasuno sẽ chạm trán Shiratorizawa ở vòng bán kết. Đối với Karasuno mà nói, đây là lá thăm tệ nhất. Karasuno là đội bóng thiên về phối hợp và độ ăn ý, trong khi Shiratorizawa lại dựa vào thực lực cá nhân. Điều này quyết định rằng nếu giao thủ ở IH thì Shiratorizawa có ưu thế, còn ở Giải Mùa Xuân thì Karasuno lại chiếm ưu thế. Và điều tồi tệ nhất chính là đụng phải Shiratorizawa ở một vòng đấu ngoài trận chung kết, bởi điều đó đồng nghĩa với việc chi phí thử sai của Karasuno lại càng nhỏ hơn. Dù sao thì tỉ số 2:0 trong thể thức thắng 2 trên 3 hiệp đồng nghĩa với thất bại; còn ở thể thức thắng 3 trên 5 hiệp thì vẫn có khả năng xảy ra kỳ tích, mà lần gần đây nhất diễn ra kịch bản lội ngược dòng thắng 3-2 lại chính là Karasuno, và là bản thân Hinata.


Đứng lại vị trí bên ngoài sân, hai bên cúi chào.


“Xin được chỉ giáo nhiều hơn!”


“Trận đấu đã bắt đầu!” Bình luận viên bắt đầu giới thiệu, “Đầu tiên xin giới thiệu đội hình xuất phát của hai bên…… Shiratorizawa vẫn là đội hình quen thuộc nhất với chúng ta. Còn về phía Karasuno, haha, đúng vậy, đội hình xuất phát của họ lại thay đổi rồi. Tuyển thủ Kageyama, người bị tạm thời thay ra ở vòng trước, lại có được cơ hội xuất phát. Có vẻ như Karasuno đặt kỳ vọng rất cao vào cậu ấy!”


“Đúng vậy,” người cộng sự tiếp lời, “Tuyển thủ Kageyama ngay từ thời cấp hai đã thể hiện rất xuất sắc, thiên phú của cậu ấy ở đâu cũng sẽ được ưu ái. Tương tự, Spiker xuất phát lần này đổi thành tuyển thủ Azumane và tuyển thủ Tanaka. Xem ra Karasuno đã có tính toán riêng của mình. Về phía Đối chuyền và Libero thì dường như đã ổn định vị trí xuất phát cho tuyển thủ Hinata và tuyển thủ Nishinoya. Còn vị trí Middle Blocker được sắp xếp là…… Ha ha, tuyển thủ Tsukishima và tuyển thủ Daichi, quả là một sự sắp xếp đặc biệt! Đội trưởng của Karasuno đang đưa kinh nghiệm của mình lồng ghép vào từng khía cạnh của đội bóng…… Chúng ta hãy cùng chờ xem lần này Karasuno sẽ mang đến màn thể hiện như thế nào nhé!”


“…… Bình luận viên thiên vị quá rồi đấy.”


Nghe tiếng bình luận viên, Shirabu có chút khó chịu.


“Ái chà,” Tendo xua xua ngón tay, “Thế này mới thú vị chứ. Nếu mà nhìn một cái là thấu ngay thì Karasuno lại quá nhàm chán rồi.”


“…… Với lại,” anh nhìn quanh một lượt, “Nhóc con thực sự ra sân kìa!”


“?” Goshiki dáo dác nhìn quanh, cuối cùng cũng tìm thấy “nhóc con” mà tiền bối nói giữa hàng hàng lớp lớp đám đông, “Karasuno tung ra hai Libero ư?”


“…… Nói thật đấy, có phải chúng ta vẫn cần phải phân tích kỹ lại tuyển thủ này không,” Tendo thở dài, ấn vai cậu đàn em xuống, “Nhìn cho kỹ vào.”


Anh nói: “Cậu ta có thể là người duy nhất trên sân lúc này có đủ khả năng đối đầu trực diện cứng đối cứng với Ushijima đấy.”


“…………” Goshiki nhìn Tendo, cảm giác cả khuôn mặt cậu ta như viết rõ chữ ‘đừng có gạt em’. Nếu không phải đang thi đấu mà điện thoại lại để trong túi đựng bóng thì cậu ta đã lập tức gọi 110 báo cảnh sát rồi: “Cái cậu đó á?”


Cậu ta nói: “Tôi thà tin là cái gã kia còn hơn!”


“Bóng ma mà Tsukishima để lại cho cậu đúng là không nhỏ chút nào nhỉ.”


“…… Mà này,” Goshiki vừa khởi động giãn cơ vừa tò mò hỏi, “Các tiền bối làm sao mà quen biết Tsukishima thế?”


“Lúc xem thi đấu cậu không chú ý quan sát phía đường biên à?” Ohira lên tiếng.


“?”


“Trước khi huấn luyện viên Ukai Keishin tới, ban huấn luyện của Karasuno vẫn luôn là Hinata, Tsukishima và Yamaguchi mà. Chúng ta đương nhiên là quen biết họ rồi.”


…… Ngay từ trong những giọt nước mắt và niềm tiếc nuối không đành lòng của các tiền bối, chúng ta đã biết đến họ rồi.


Chỉ là thật sự không ngờ tới, lại có cơ hội này——được đứng trên sân với tư cách là tuyển thủ để giao thủ với cậu đấy.


—— Hinata Shoyo.


Giữa đám đông đội Karasuno, cậu nhóc vóc dáng nhỏ bé không chút nổi bật đang trò chuyện với tiền bối của mình.


“Mà này,” Tanaka nhíu mày, “Là ảo giác sao nhỉ? Sao tự nhiên cảm thấy lạnh thế này?”


“Ánh mắt của bên Shiratorizawa sắp xé xác hai đứa mày ra đến nơi rồi mà hai đứa mày chỉ thấy hơi lạnh thôi á? Có biết nhìn nhận không khí chút nào không thế?” Sugawara cạn lời.


Hinata thì lại chẳng hề gì, cậu đã quen rồi, hay nói đúng hơn là đã lâu lắm rồi mới trải lại cảm giác này.


Vào những năm tháng đỉnh cao nhất của cậu, dù cậu chỉ đứng yên ở đó thôi thì cũng chẳng một ai có thể yên tâm nổi. Bọn họ đều sợ hãi chiếc đoản đao này sẽ từ trong bóng tối đâm xuyên qua trái tim mình. Cậu đã sớm quen với việc đứng dưới ánh đèn sân khấu, nhận lấy sự chú ý của mọi người, và đoạt lấy chiến thắng ngay trước ánh mắt cảnh giác của tất cả.


Cứ cảnh giác đi.


Cứ sợ hãi đi.


Rồi sau đó, hãy đưa ra trạng thái tốt nhất của mình đi.


Wakatoshi và Hinata, hai kiểu tuyển thủ hoàn toàn khác biệt, thậm chí có thể nói là hoàn toàn trái ngược nhau, vào khoảnh khắc này cuối cùng cũng chạm trán. Khác với huấn luyện viên Washijo, Wakatoshi không hề mong đợi việc Hinata tới Shiratorizawa làm trợ lý huấn luyện viên cho lắm. Nói đúng hơn thì đây mới là viễn cảnh mà anh mong đợi nhất. Đến đây đi, đến đây đi nào——


Thanh đại đao dũng mãnh quét vạn quân, cùng chiếc đoản đao nhất kích tất sát, trên sân thi đấu mang tên bóng chuyền này, sẽ chém giết ra phong thái như thế nào đây?


“Hinata Shoyo.”


Hinata nghe thấy Wakatoshi ở hàng trước gọi tên mình.


“?”


“Hãy mang hết bản lĩnh thực sự của cậu ra đây.” Wakatoshi nói, “Cậu tuyệt đối không chỉ dừng lại ở trình độ trước đó đâu.”


“Đương nhiên rồi,” Hinata nói, “Trận nào tôi cũng đều dốc toàn lực cả.”


Kageyama đi ngang qua nghe vậy thì hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng, “?”


Hinata nhăn nhó cả mặt mày, chỉ tay năm ngón vào Kageyama, “Trận trước không tính! Chẳng phải cậu đã hiểu vì sao tớ lại đánh như thế rồi sao?! Cậu nổi dấu chấm hỏi cái gì chứ!”


“Cảm giác cậu nói chuyện chẳng giữ lời gì cả.”


Hinata hô to oan uổng: “Tớ có thế đâu!”


Kageyama bới lại chuyện cũ với tốc độ ánh sáng, cảm giác chuyện này chiếm một dung lượng không nhỏ trong cuốn nhật ký bóng chuyền của cậu ta.


“Hồi trước cậu còn nói chỉ cần tớ chuyền bóng cho cậu thì cậu sẽ đánh mà.”


“………… Sao cậu có thể lôi chuyện cũ rích ra tận bây giờ thế hả!!!”


“Cậu nói lời chẳng giữ lấy lời.”

(Editor: Cậu là đồ nói dối xấu xa Bĩu môi)


“Không phải…… Cậu bị bệnh đấy à, chắc chắn huấn luyện viên đã giải thích cho cậu tình huống trận đó là thế nào rồi mà!!”


Kageyama bình tĩnh đẩy cái mặt đang vùng vẫy của Hinata ra, ánh mắt đảo qua đội hình của Shiratorizawa.


Chấp nhặt với tay đập bóng của đối phương làm gì cơ chứ?


Trận này, tôi sẽ trao cho cậu những đường chuyền mà cậu không thể nào từ chối được.




Bình luận


bottom of page