top of page

Tiến lên! (103)

Ảnh của tác giả: Tsukishima Kei
Tsukishima Kei
13 giờ trước
13 phút đọc

Lần đầu tiên nghe thấy ba chữ “Quý ngài nửa hiệp” này, là ở một lần tán phét.


“Quý ngài nửa hiệp?” Sugawara tò mò đặt câu hỏi, “Đó là cái gì thế?”


“Biệt danh thôi mà, biệt danh thôi,” Hinata xua xua tay, “Mấy cái biệt danh kỳ kỳ quái quái của cầu thủ thì thiếu gì, anh xem Kageyama chẳng phải cũng bị gọi là Nhà Vua đó sao.”


“... Cậu thèm ăn đòn đấy à?”


“Đến đây! Làm như tớ sợ cậu chắc?” Hinata lè lưỡi, “Đánh có lại tớ hay không thì còn chưa biết đâu nhé!”


“Tuyệt đối là đánh không lại rồi.” Nishinoya gật gật đầu, đoán đâu trúng đó.


“Chắc chắn là đánh không lại rồi.” Azumane nhớ lại bản chia sẻ tình đồng chí của Nekoma về cảnh đội trưởng (cũ) nhà mình bị đập cho nhừ tử (phát ra âm thanh chân thực.avi), nghiêm túc đưa ra đánh giá.


“Chôn ở sau núi thì thế nào nhỉ?” Tanaka sờ sờ cằm, trầm tư, “Trước cổng trường đến mấy tên lưu manh trấn lột học sinh cũng chẳng có, tự nhiên lại lòi ra một cái xác chết thì vô lý quá.”


“Trước cổng trường mình ít lưu manh chẳng phải là vì trông anh Azumane hệt như tên đại lưu manh lưu ban tám năm sao?” Ennoshita làm như thật mà bình luận, vui vẻ thọc cho đồng đội nhà mình hai dao, “Trông cứ như kẻ đã thu phí bảo kê suốt mười năm ấy.”


“... Anh làm gì có học lại tám năm chứ?” Azumane như một cây nấm mất đi lý tưởng sống, chậm rãi thu mình lại rúc vào góc tường, “Càng không có chuyện thu phí bảo kê mười năm...”


“Hóa ra là vì học lại tám năm nên thành tích mới tốt như thế sao?” Kageyama như suy tư điều gì, trông có vẻ vô cùng thông suốt mà bình thản đón nhận bài kiểm tra nhỏ môn Tiếng Anh trượt vỏ chuối của mình.


“... Đừng có tin Kageyama ơi, nghe qua là biết bọn họ đang lừa em rồi.”


“Đừng có nhanh chóng quyết định địa điểm chôn xác như thế có được không hả?” Sugawara nghiêm trang, “Thi đấu mà thiếu người thì khó ăn nói lắm đấy!”


“... Trọng tâm cần chú ý nên là cái đó sao?!” Daichi giơ tay làm sống dao phập cho mỗi thành viên trong đội một phát lên đầu, gõ ra một bản tiểu khúc tuyệt vọng, “Đừng có gây chuyện cho tôi!”


“Rõ ràng em đâu có gây chuyện, sao lúc bị đánh lại có cả phần em thế này,” Hinata bị đánh ôm lấy đầu cọ cọ đến bên cạnh Nishinoya, lẩm nhẩm, “Mọi người có hiểu thế nào là ‘chỉ có đặt sai tên chứ không bao giờ đặt sai biệt danh’ không hả...”


“?”


“Biệt danh chính là tượng trưng cho ấn tượng đấy, ấn tượng đó!” Hai chân Hinata giãy giãy, chỉ chực ăn vạ lăn lộn ngay tại chỗ, cả người tràn ngập sự ngưỡng mộ và ghen tị to lớn, “Nhà Vua nghe ngầu đét luôn, em cũng muốn có một cái biệt danh ngầu như thế...”


“Thế thì cậu tự đặt cho mình một cái không phải là được rồi sao?”


“Tự mình đặt thì sao mà tính được!” Cậu lật người ngồi dậy, giơ một ngón tay lên nghiêm túc giải thích, “Tự mình đặt thì chỉ được tính là ‘bản thân hy vọng mình trở thành dáng vẻ như thế nào’ thôi, nhưng người khác đặt cho, mới chính là dáng vẻ thật sự mà cậu thể hiện ra bên ngoài.”


Nói xong cậu lại nằm vật xuống, ngay ngắn hệt như một con cá cố chấp, trong mắt bắn ra luồng ánh sáng khao khát, “Ôi chao, em cũng thèm làm Nhà Vua quá đi...”


Cậu lật người ngồi dậy, nhìn Kageyama, vẻ mặt đầy thèm thuồng, “Làm Nhà Vua nhất định là sướng lắm...”


“... Cũng thường thôi.” Khựng lại một chút, Kageyama trả lời cậu.


“Sao lại có thể tính là cũng thường thôi được!” Hinata trợn tròn mắt, “Cậu có biết không có năng lực mà còn thích làm bá chủ sân bóng thì sẽ có kết cục thế nào không!”


“?”


“À...” Cậu vừa nói như thế, Sugawara lại sực nhớ ra, “Giống như cậu bạn Kyotani đúng không.”


“Đúng thế!” Hinata đập tay xuống sàn nhà bốp bốp, Yamaguchi lặng lẽ cọ xát lùi ra xa cả thước để phòng ngừa bị văng lây, “Tiền bối Kyotani thực lực cũng rất mạnh đúng không! Nhưng tại sao cùng là bá chủ sân bóng mà anh ấy lại bị tống xuống đội hai, còn cái tên Kageyama nhà cậu thì lại có thể dán chặt mông ở vị trí Chuyền 2 chính thức của đội một, thậm chí nếu không phải ở trận chung kết xé rách mặt với huấn luyện viên thì thầy ấy vẫn sẽ tiếp tục để cậu làm Starter chứ!”


“Tuy rằng huấn luyện viên KitaIchi không có nhiều năng lực để xử lý một thiên tài như cậu, nhưng có một điều, phán đoán của ông ấy tuyệt đối chính xác,” Hinata chỉ tay vào Kageyama, “Cậu là kẻ mạnh nhất đấy! Đồ ngốc!”


“Thôi nào Hinata,” Yamaguchi vỗ vỗ cậu, “Xưng hô này đối với Kageyama hình như không được thoải mái cho lắm...”


“Không thoải mái thì làm sao chứ...”


Sugawara lặng lẽ đứng sang một bên, nhìn đám người đang ầm ĩ, cùng cái cậu đàn em dường như sắp sửa thay thế vị trí của chính mình.


... Vậy thì, cũng giống như “Nhà Vua”, một “Quý ngài nửa hiệp” được Hinata vô cùng sùng bái, rốt cuộc sẽ có dáng vẻ như thế nào đây?


Tiếng còi của trọng tài kéo Sugawara trở về từ trong hồi ức. Aoba Johsai đã giành chiến thắng ở hiệp này, tỉ số là 1:2. Hiệp tiếp theo, sẽ là hiệp đấu quyết định.


“Tôi nghĩ, chắc các cậu cũng đã cảm nhận được rồi nhỉ.” Ukai lên tiếng.


“Vâng,” Hinata cầm lấy bình nước, “Họ điều chỉnh rất nhanh. Sau khi nhận ra đặc điểm tấn công của em ở hiệp một là lập tức điều chỉnh chiến lược phòng thủ ngay, à... Nói thế nào nhỉ?”


“Không hổ danh là Aoba Johsai...” Cậu cảm thán, “Không hổ là Đại Đế Vương mà.”


“Đại Đế Vương gì cơ?”


“Nếu Kageyama là Nhà Vua,” Hinata nói, “Thì tiền bối Oikawa chính là Đại Đế Vương rồi.”


“Hai vua sao?” Tanaka lập tức thể hiện khả năng liên tưởng ngoài tầm học tập của mình, “Tớ chỉ biết có một thứ có Đại Vương với Tiểu Vương thôi...”


“Bộ bài Tây đúng không!”


“Cái đó chẳng phải càng nên gọi là Joker sao?”


“Một rừng không thể có hai hổ,” Tanaka và Nishinoya lập tức xúi bẩy Kageyama, “Đi, đánh cho cái con khổng tước xòe đuôi thối xì đó thành Joker đi, rồi em sẽ là King!”


“...” Hinata dạt sang bên cạnh Yamaguchi, nhỏ giọng hỏi, “Tiền bối Oikawa làm sao chọc giận các anh ấy thế?”


“Chắc là vì cái kia đấy,” Yamaguchi chỉ chỉ lên khán đài. Độc lập hoàn toàn với đội cổ vũ khổng lồ của Karasuno lẫn Aoba Johsai, là một đội cổ vũ gần như toàn là các thiếu nữ. Những chiếc băng-rôn tinh xảo được các cô gái xinh đẹp vẫy quạt nhiệt tình, đặc biệt là khi khuôn mặt luôn ôn hòa đối diện với con gái của Oikawa treo lên một biểu cảm nghiêm túc chỉn chu, lại càng làm các cô nàng muốn ngất xỉu vì mê mẩn, “Đây là lần đầu tiên thấy có cái đãi ngộ này luôn đấy.”


“Đâu đến mức đó...” Hinata vừa định bảo thế này đã là gì, Kageyama với tiền bối Miya Atsumu sau này mới gọi là hoành tráng cơ. Chờ sau này Kageyama đánh nổi tiếng rồi chúng ta có thể quăng cậu ta ra ngoài cho fans xin chữ ký rồi lặng lẽ chuồn mất, tiện lợi cực kỳ. Nhưng nghĩ lại thì, không đúng.


Tiền bối Oikawa lúc này mới cấp ba thôi mà, sao lại có cái quy mô fanclub thế này rồi?


Bởi vì anh ấy năm ngoái đã tiến vào giải Toàn quốc, hơn nữa anh ấy xuất thân từ Miyagi.


Nếu có một khán giả thuộc đời sau chuyên chú theo dõi thời đại của Quái vật, nhất định sẽ trả lời Hinata như thế. Việc tiến vào giải Toàn quốc mang lại cho Oikawa độ chú ý cực cao, huống chi lại còn mang theo hào quang đại diện cho Miyagi. Cho dù vào lúc Miyagi vẫn chưa đón chào đỉnh cao tài năng của mình (đặc biệt chỉ một người nào đó), thì hai đội bóng mang hai phong cách hoàn toàn trái ngược nhưng thực lực mạnh mẽ như nhau của Miyagi cũng đủ để thu hút người xem rồi. Sự xuất hiện hiếm hoi của đội bóng thứ ba lại mang đến phong cách thứ ba, cùng thực lực cũng tiến thẳng vào top 8.


Đây chính là lần đầu tiên lọt vào top 8 Toàn quốc đấy! Hơn nữa tuyển thủ chủ lực lại mới chỉ là học sinh năm hai!


Nếu không phải gặp phải á quân Inarizaki, với thực lực của Aoba Johsai, họ thậm chí còn có thể đi xa hơn nữa!


Thực lực chính là lớp kính lọc đẹp nhất của tuyển thủ, huống chi Oikawa lại còn sở hữu một gương mặt thực sự rất đẹp trai.


Hơn nữa Miyagi còn có một đặc điểm rất lớn là họ nằm trong số ít những nơi có sóng truyền hình trực tiếp các trận đấu trong tỉnh. Đội duy nhất từng có đãi ngộ này trước đó chính là bên Kyoto (không phải). Việc có sóng truyền hình đồng nghĩa với việc tiện cho khán giả “đào lại lịch sử”, con người ta cứ như thế mà dễ dàng bị lôi kéo vào hố simp (.)


“Vậy thì tiếp theo,” Ukai vỗ vỗ tay, thu hút sự chú ý của mọi người tập trung vào mình, “Tôi muốn thay Sugawara vào sân.”


“Rõ!”


“Sugawara, em vào thay...” Ánh mắt Ukai lướt qua các tuyển thủ trên sân, “Tanaka.”


“Hai Chuyền 2!” Bình luận viên ngay khi nhìn thấy đội hình của Karasuno đã lập tức bật cười trước tiên, “Ha ha ha ha! Không hổ danh là Karasuno! Cho dù tuyển thủ Hinata không ngồi ở ghế huấn luyện viên, nhưng người tiếp quản của cậu ấy... Ồ, một câu nói nghe thật kỳ quái, nhưng tôi nghĩ những khán giả chú ý đến đội bóng này đều hiểu ý tôi. Ứm, họ vẫn giữ nguyên đặc sắc lớn nhất mà cậu ấy mang lại cho Karasuno, đó chính là chiến thuật thiên mã hành không! Chúng ta hãy cùng chờ xem bọn họ sẽ làm cách nào để xoay chuyển cơn sóng dữ khi thuyền sắp lật, đỡ lấy tòa nhà cao tầng khi sắp đổ nhé!”


“Đúng thế đúng thế,” một vị bình luận viên khác cũng giải thích cho khán giả, “Tuyển thủ Hinata phần lớn đều phối hợp với tuyển thủ Kageyama. Sự phối hợp cùng cú đập siêu tốc của hai người tin rằng đã để lại ấn tượng sâu sắc cho tất cả mọi người. Vậy thì, với tư cách là Chuyền 2 chủ lực một thời của Karasuno, tuyển thủ Sugawara sẽ sử dụng tuyển thủ Hinata như thế nào đây? Tôi thực sự cực kỳ tò mò đấy!”


Nhưng anh không cần phải như thế.


Sự xuất hiện của Sugawara hình như chẳng thay đổi điều gì, đợt tấn công của Karasuno vẫn bắt đầu từ đường kết nối giữa Kageyama và Hinata.


“Chà,” Oikawa bước nhanh lên phía trước hỗ trợ Matsukawa chắn bóng, “Cảm giác chẳng có gì khác biệt cả... Huấn luyện viên mới của Karasuno có ổn không đấy?”


Matsukawa chẳng buồn nói nhảm với anh. Cái gã này mỗi ngày đều ôm khư khư cái băng ghi hình cũ của Karasuno, người ta già rồi thì xoay hạt óc chó còn Oikawa già rồi thì xoay băng ghi hình. Cậu sẽ không đi bệnh viện tâm thần để hốt Oikawa về đâu.


Hơn nữa...


Sắc mặt Matsukawa đanh lại, không chút do dự giơ tay chắn bóng. Hinata phán đoán trạng thái của tuyển thủ trước lưới quá mức chính xác. Oikawa chỉ trong một giây đồng hồ ngắn ngủi đã bị cậu bắt bài, lập tức bật nhảy bỏ lại Oikawa đằng sau. Về tốc độ bật nhảy mà đòi so với Hinata thì Oikawa thà nằm mơ thấy mình cao 8 mét còn hơn. Quả bóng chuyền trong chớp mắt đã đến tay Hinata. Kageyama chính là nhờ làm được điều này nên mới khiến mọi người cảm thấy sự phối hợp giữa hai người bọn họ đáng sợ đến vậy. Mắt thấy sắp bị Hinata đánh xuyên qua, danh tiếng một đời suýt nữa thì hủy trong tay Oikawa, cũng may nhờ tay dài chân dài, cậu miễn cưỡng với tới, khiến cú đập này chạm tay bay ngược về phía sau. Matsukawa cho Oikawa một đấm đẩy gã ra giữa sân, bực bội nói: “Bớt đến quấy rấy tôi đi, đến lượt cậu thể hiện rồi đấy.”


Mục đích làm suy yếu cú đập này chưa được thực hiện tốt lắm, Watari Shinji ở hàng sau đã phải ăn một vố đau đớn. Chủ yếu là do hướng bóng chéo văng ra ngoài cách cậu ấy quá xa, cũng may vị người mẹ vĩnh cửu của Aoba Johsai (theo lời Oikawa) – ngài Iwaizumi vĩ đại – đã ra tay cứu vớt đàn em nhà mình. Anh vươn dài tay hiểm hóc vớt được quả bóng về, cả người nhào lộn hai vòng trên sàn, mắt thấy là đành phải từ bỏ đợt tấn công lần này.


“Khó nhằn thật đấy...” Watari Shinji cảm thán với anh, “Tuy rằng có thể miễn cưỡng tổ chức phản công, nhưng chỉ cần một phút lơ đễnh là sẽ bị Hinata đánh xuyên qua ngay...”


“Ừm,” Iwaizumi Hajime thấp giọng trả lời, nhưng lại không thả lỏng như Libero nhà mình, “Còn đáng sợ hơn so với chúng ta tưởng tượng.”


Đúng vậy, còn đáng sợ hơn so với những gì họ tưởng tượng.


Sự tưởng tượng cực hạn nhất của họ về một Chủ công, có lẽ chính là Wakatoshi.


Dù sao thì cũng cùng nằm trong Top 3 Chủ công toàn quốc, họ chưa từng giao thủ trực diện với những người như Sakusa. Đối với các tuyển thủ mà nói, nếu chưa từng đối đầu trực tiếp thì việc chỉ tưởng tượng và quan sát sẽ vĩnh viễn không thể thay thế được sự uy hiếp do chạm trán trực diện mang lại.


Họ từng tưởng tượng Hinata ở vị trí Chủ công sẽ có dáng vẻ như thế nào, và cũng đã thực sự quan sát thấy Hinata khi làm Chủ công ra sao. Hơn nữa, trong số các trường thuộc tỉnh, những người từng đối đầu với Hinata khi cậu làm tuyển thủ – dù chỉ là ở vị trí Libero – cũng chỉ có họ mà thôi.


Thế nhưng, vẫn thật khó mà tưởng tượng nổi.


Rốt cuộc phải huấn luyện thế nào thì mới có thể chuẩn xác phán đoán ra mọi kẽ hở phòng thủ của đối phương đến mức ấy? Khi đối mặt với chiến lược phòng thủ được Aoba Johsai cố ý điều chỉnh để nhắm vào cậu, cậu vẫn có thể đe dọa đến từng người cấu thành nên tấm lưới ấy?!


Chỉ như vừa rồi, phát khởi đợt tấn công đối mặt trực tiếp với Matsukawa và Oikawa, bỏ lại một Oikawa đang nhắm vào Matsukawa, không thèm dùng chiêu chạm tay chắn bóng cũng chẳng né tránh Matsukawa, thế nhưng hướng bóng bay chéo ra sau đó vẫn bỏ xa vị trí của Libero. Cho dù Iwaizumi có cứu được bóng ở thế cực hạn, nhưng cú cứu bóng cực hạn ấy cũng đồng thời gạt phăng Iwaizumi ra ngoài, khiến anh không thể tham gia vào đợt tấn công tiếp theo.


Đây chính là thực lực của Hinata.


Aoba Johsai mỗi một lần giao đấu với cậu, hầu như đều phải đối mặt với tình cảnh như thế. Chỉ cần toàn bộ tấm lưới phòng thủ xuất hiện một mắt lưới bị Hinata đục thủng, cậu sẽ ghi điểm.


Nhưng cũng may là mọi người đã có thể đuổi kịp. Cho dù thực lực của Hinata có siêu nhiên đến mấy, nhưng nhiều đánh một, một mình cậu thì có thể làm được gì chứ?!


Đúng như lời Matsukawa nói, bước 1 bay về phía trước lưới. Vậy thì, đây chính là hiệp của Oikawa!


Phán đoán của Oikawa đối với Hinata có thể có sai sót, nhưng phán đoán của anh đối với những người khác của Karasuno thì tuyệt đối chính xác. Muốn đánh xuyên qua Karasuno...


Thì chính là từ nơi này!


Anh không chút do dự phân phối bóng sang bên trái. Nơi đó, chính là Sugawara đang đứng trước lưới!


Sugawara đỡ bóng rất tốt, nhưng chiều cao lại không đủ, hơn nữa anh cũng không có khả năng phán đoán cùng sức bật nhảy như Hinata. Chắn bóng của anh nhất định sẽ có vấn đề!


Đột phá anh ta đi! Chó điên-chan!


Kyotani không chút do dự đập bóng, nhắm thẳng vào Sugawara. Điểm lõm này đương nhiên cậu ta bắt trọn được!


Sugawara ngửa lòng bàn tay hướng lên trên, đỡ quả bóng nâng cao lên.


Đây chính là đáp án của anh.


Không cần phải bắt cánh tay mình với tới độ cao đó để ngăn chặn đối phương, chỉ cần có thể đỡ quả bóng cao lên, đưa nó trở lại không trung.


Ở phía sau anh, chính là Đội trưởng của anh.


Daichi Sawamura đã vào vị trí!


Lót bóng chuẩn xác!


“Chết tiệt!”


“Đừng để ý! Vẫn còn cơ hội!” Oikawa lớn tiếng gọi, rồi nhíu mày nhìn về phía kẻ tưởng chừng như đã bị chính đàn em của mình lấn lướt hoàn toàn bên phía Karasuno.


Bước 1 đã chuẩn xác...


Chuyền 2 sẽ là ai?!


Nếu là trước đây, Oikawa sẽ không chút do dự lựa chọn phòng bị Kageyama. Nhưng không hiểu sao, trong lòng anh lại dấy lên một chút bất an ngầm, đến mức vào giây phút này, anh thậm chí phải đưa ứng cử viên Chuyền 2 vào để suy nghĩ lại một lần nữa.


Là Sugawara.


Đối phương hơi điều chỉnh lại, ánh mắt thậm chí còn chẳng thèm bố thí cho Aoba Johsai, chỉ đăm đăm nhìn vào quả bóng chuyền đang chậm rãi rơi xuống.


Kỹ thuật của anh kém xa Kageyama. Kageyama sở hữu khả năng ngó lơ bước 1 tốt hay xấu để đưa quả bóng đến tay Chủ công một cách chuẩn xác và với tốc độ thích hợp, điều mà Sugawara tuyệt đối không có. Điều này giúp Aoba Johsai có đủ thời gian để quan sát đội hình của Karasuno và đưa ra phương án phòng thủ chuẩn xác.


Matsukawa nhíu mày, bản sắc của Sugawara là dáng vẻ như thế nào?


Anh vậy mà lại chẳng thể nhớ ra nổi.


Vậy thì lựa chọn tối ưu lúc này của Karasuno là ai?


Daichi ở hàng sau vẫn chưa kịp điều chỉnh lại, không thể tiến công. Azumane tấn công hàng sau là có khả năng. Kageyama sẽ tấn công hay Chuyền 2? Sugawara và Hinata ở hàng trên...


Vẫn là Hinata!


Thế nhưng... người Chuyền 2 lại là Sugawara.


Anh phân phối bóng cho Tsukishima.


Tsukishima – kẻ so với Hinata thì thiếu kỹ xảo trong tấn công, so với Azumane thì thiếu lực đập, so với Kageyama thì thiếu đi nhiều khả năng biến hóa – lại chính là lựa chọn cuối cùng của anh!


Màn giao phong tốc độ cao với Hinata đã khiến Aoba Johsai kịp phản ứng lại, cánh tay lập tức giơ ra với tới, Watari ở hàng sau cùng Iwaizumi lập tức lao ra cứu bóng!


Tsukishima bỏ nhỏ qua lưới.


Ghi điểm.


Bình luận


bottom of page