Tiến lên! (101)
Goshiki ngẩn ngơ cả người.
Tendo ở bên cạnh, nhưng thực chất lại vươn tay quàng lấy cổ cậu đàn em nhà mình, cất tiếng huýt sáo. “Giỏi lắm đó Goshiki,” anh nửa giỡn nửa an ủi, “Những tuyển thủ khiến đám nhóc tì phải đặc biệt chú ý cơ bản đều cực kỳ mạnh nha.”
Goshiki không biết phải đáp lời thế nào.
Cậu mang theo tiếc nuối cùng không cam lòng mà bước vào cấp ba Shiratorizawa.
Ở vòng bán kết, cậu đã bại dưới tay Amemaru, trơ mắt nhìn Shiratorizawa lần đầu tiên sau nhiều năm không có duyên với sân khấu trận chung kết. Khác với thế chân vạc ở cấp ba, cấp trung học cơ sở gần như là sự độc tôn của một đội. Karasuno – đối thủ cạnh tranh lớn nhất của cấp ba Shiratorizawa – thậm chí còn chẳng có đội trung học, sớm đã bị đá văng khỏi sân chơi thi đấu và trở thành kẻ đứng ngoài xem kịch từ lâu. Còn KitaIchi... Nói thật thì, ngày Wakatoshi Ushijima còn ở đó, Shiratorizawa chưa bao giờ chịu nhường lại ngôi vị quán quân.
Thế nhưng, một kẻ được xem là chủ công tương lai mà Shiratorizawa dốc toàn lực bồi dưỡng, một chính thức năm nhất hiếm hoi như Goshiki, lại một lần nữa vụt mất tấm vé đi tiếp vào giải Toàn quốc.
Và kẻ tạo ra tất cả những điều này, lại chính là tuyển thủ đang đứng trước mặt cậu – người thấp hơn cậu nửa cái đầu.
Mấy anh tiền bối năm ba thì lại chẳng để tâm như cậu. Sau khi trận đấu kết thúc, họ tụm năm tụm ba đứng cạnh nhau, rôm rả trò chuyện với đối phương: “Coi trọng Ace nhỏ nhà chúng tôi đến thế cơ à?”
“Đúng rồi,” giọng Hinata xuyên qua đám người hỗn loạn xô đẩy, lọt vào tai Goshiki, “Kỹ thuật đánh bóng thẳng của cậu ấy tốt lắm mà, đúng là một mầm non Chủ công biên tuyệt vời đấy...”
“Tiếc thật đấy,” Tendo chọc chọc cậu, “Khó khăn lắm năm nay chú em mới xuất hiện, sao lại gặp nhau ngay từ bán kết cơ chứ! Giá mà được đánh đủ năm hiệp thì tốt biết mấy! Vẫn muốn chơi thêm một lúc nữa!”
“Cho dù có đánh đủ năm hiệp thì em cũng không thể dùng cách này để đấu với các anh nữa đâu,” Hinata lắc lắc đầu, gạt tay Tendo sang một bên, “Hiệp hai đánh như thế là để san bằng nhịp độ. Nếu mà kéo đến năm hiệp, sang hiệp hai em đã phải cân nhắc thử mấy trò khác rồi, bằng không thì tay em chẳng trụ nổi đến lúc kết thúc đâu!”
Tendo vò nát mớ tóc trên đầu cậu, cảm thán: “Nghĩa là còn nhiều chiêu độc hơn nữa hỉ? Ôi... muốn tiếp tục đánh quá đi.”
“Ừm,” Hinata cũng xuôi theo suy nghĩ của anh, đưa tay vuốt cằm tính toán, “Giải Mùa Xuân thì chắc chúng ta đều là hạt giống cả rồi, muốn gặp nhau thì phải chờ đến vòng tuyển chọn thứ hai vào tháng mười.”
Tendo chắp hai tay trước ngực bắt đầu cầu nguyện ngay tắp lự: “Thế thì đừng chung một nhánh đấu nhé! Chung một nhánh thì chỉ được đánh có ba hiệp, chơi không đã tay đâu!”
“Em còn tưởng anh định nói điều gì nếu như anh bảo muốn làm thế nào cơ đấy,” Ohira cười trêu Hinata, “Không phải em cũng từng nói chuyện này với bọn Aoba Johsai rồi sao? Sao lại không nói với chúng tôi?”
“Vì các anh là Shiratorizawa mà,” Goshiki nghe thấy Hinata trả lời, “Làm sao để bồi dưỡng nên những tuyển thủ sở hữu thiên phú và điều kiện như các anh... Nếu không được quan sát ở khoảng cách gần hơn, em sẽ không tiện đưa ra ý kiến đâu. Bên Aoba Johsai cũng là nhờ đợt tập huấn chung kéo dài gần một tháng em mới dám ra tay đấy.”
“Những tuyển thủ chuyên nghiệp tương lai...” Cậu nói tiếp, “Các anh đáng được đối xử một cách cẩn trọng hơn.”
“Cậu cũng vậy.” Người cất lời là Wakatoshi. Vị Ace của Shiratorizawa – người quen biết Hinata sớm nhất – bình tĩnh chỉ ra kẽ hở trong lời nói của cậu.
Ánh mắt anh lướt qua một Hinata mồ hôi nhễ nhại, cùng những người khác của Karasuno vẫn đang đứng giữa sân đấu, thản nhiên hỏi: “Nếu các cậu chỉ dừng lại ở mức này...”
“Thế thì các cậu và chúng tôi, rốt cuộc có gì khác nhau?”
“...” Sau một hồi im lặng kéo dài, Hinata ngẩng đầu nhìn về phía người tuyển thủ luôn mạnh mẽ và điềm tĩnh từ đầu đến cuối ấy, kiên định đáp lại: “Em sẽ chờ.”
“Em sẽ chờ... cho đến khi bọn họ bước tiếp đến bên cạnh em.”
“Trước lúc đó,” Wakatoshi Ushijima lên tiếng, “Chúng tôi sẽ đánh bại cậu.”
“Ha,” Tendo bật cười, khoác tay kéo cả Goshiki lẫn Shirabu lại, “Nghe thấy rồi chứ hả mấy nhóc tì!”
Anh hơi nhướn mắt lên, cúi xuống nhìn kẻ đầu tiên trong lịch sử dùng thực lực cá nhân để đánh sập Shiratorizawa: “Đến Giải Mùa Xuân, sẽ tới lượt bọn anh đòi lại cả vốn lẫn lời!”
“Thế là lại đau đau đau đau đau quá à ——!”
Hai cánh tay một trái một phải thò vào giữa vòng tròn Shiratorizawa, móc ra một tên nấm rơm nào đó một cách chuẩn xác không chút nhầm lẫn. Kageyama hơi khựng lại, ngoái đầu nhìn về phía bọn họ rồi đáp trả: “Kẻ chiến thắng ở Giải Mùa Xuân vẫn sẽ là chúng tôi.”
Nói đoạn, cậu cùng Tsukishima lôi Hinata đi mất.
“Tiền bối,” nhìn ai đó đang bị Karasuno xách đi, Goshiki siết chặt nắm đấm, cất tiếng hỏi, “Tại sao...”
Rồi cậu bỗng khựng lại.
Cậu thấy những cảm xúc từng khiến cậu đau đớn cùng cực, rốt cuộc cũng đã xuất hiện trên khuôn mặt của các vị tiền bối.
Không cam lòng, uất hận, vật vã, tuyệt vọng.
... Đúng vậy, làm sao họ có thể không đau đớn cơ chứ?
Nhà vương giả Miyagi, kẻ sở hữu vị thế thống trị tuyệt đối trong làng bóng chuyền – sự suy yếu của Shiratorizawa chính là bắt đầu từ lần đầu tiên bị Karasuno hạ gục cả hai lượt trận vài năm trước. Suốt một năm trời, cả IH lẫn Giải Mùa Xuân đều ngã ngựa. Những năm sau đó... Karasuno đã từ trong tay họ giật phăng đi tấm vé Giải Mùa Xuân. Khó khăn lắm mới đợi được Wakatoshi lên cấp ba để đòi lại ngôi vương, thì ở Giải Mùa Xuân năm ngoái, Aoba Johsai – đội bóng vốn luôn bị Shiratorizawa đè ra đánh – lại khởi nghĩa thành công, lội ngược dòng lật kèo. Năm nay tại IH, họ lại thêm một lần nếm mùi thất bại ở top 4...
Họ lại một lần nữa thất thủ ở cả hai giải đấu IH và Giải Mùa Xuân.
Mỗi một lần ngã ngựa, cái bóng dáng không mấy cao lớn ấy lại như một cơn ác mộng u ám bao trùm lấy họ.
Đối với các tiền bối năm hai, năm ba mà nói, điều đó lại càng thấu xương hơn.
Họ phần lớn đều là "nòi giống" của Shiratorizawa, từ cấp trung học đã học tại đây. Họ đã chứng kiến các tiền bối của mình bị đối phương đánh bại, tự mình trải nghiệm cảm giác giao phong với đối thủ, cho đến tận giây phút này, rốt cuộc cũng phải trực tiếp đối mặt với một Hinata Shoyo trong vai trò tuyển thủ.
Và rồi, thêm một lần nữa nếm trải trái đắng.
Nhưng tại sao?
Tại sao họ vẫn có thể chung sống hòa nhã với đối phương đến thế?
Cậu ta là kẻ đã đập tan ngai vàng của Shiratorizawa, cậu ta khiến chén rượu chiến thắng của Shiratorizawa vĩnh viễn chảy ra vị chua chát! Cậu ta...
“Bởi vì chúng ta là Shiratorizawa.”
Wakatoshi đã trả lời cậu như thế.
Shiratorizawa là gì?
Shiratorizawa là kẻ mạnh.
Họ chưa bao giờ đổ lỗi cho thất bại của mình lên đầu người khác.
Thắng là thắng, thua là thua.
Nếu giây phút này người chiến thắng là cậu ta, vậy thì việc chúng ta cần làm chính là...
“Tới Giải Mùa Xuân,” Wakatoshi kéo cậu đàn em của mình lại, “Thắng đòi lại.”
Họ nhìn về phía Karasuno. Trong sự im lặng đến ngột ngạt ấy, là những đôi mắt đang bùng cháy ngọn lửa báo thù.
Kageyama và Tsukishima mỗi người vặn một bên tai lôi cái kẻ vừa mới tán phét chém gió đến mức suýt hòa nhập thành tên phản bội của Shiratorizawa đi. Hinata chỉ biết giãy giụa vô vọng như một con khỉ bị dắt đi, gào to: “Tôi muốn tố cáo lên trung ương! Tôi muốn tố cáo lên trung ương! Tôi từng đổ máu vì Karasuno! Tôi từng lập công trong thi đấu! Không thể đối xử với tôi như thế này được!”
“?” Trung ương Karasuno (không phải) – Ukai nghe thấy thế liền liếc nhìn cậu, cười như không cười: “Thế hai đứa bây coi lời tôi nói như gió thoảng bên tai đấy à?”
Hinata: .
Hinata: (Mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim)
Hinata: Em có nói gì đâu ạ.
Kẻ biết rõ mình đuối lý thì ngậm chặt miệng, kẻ không biết mình đuối lý thì ngơ ngác: “Đâu có, bọn em nghe thấy mà, huấn luyện viên.”
“…………”
Tất cả mọi người đồng loạt quay đầu nhìn Kageyama, ánh mắt như thể đang nhìn sinh vật ngoài hành tinh xâm lược trái đất.
Cậu có biết mình đang nói cái quái gì không hả!
Xuất hiện rồi!
Khác với sự chấn động của những người khác, gã tiểu nhân trong lòng Hinata đang cười ngất ngưởng. Đúng là Kageyama Tobio – bậc thầy bộc phá tại các buổi họp báo bản điển hình! Không thể không thưởng thức cái trình độ trào phúng vô thức kinh điển của kinh điển này. Anh không thấy cái lý do của việc gã này thường xuyên bị huấn luyện viên nhét vào buổi họp báo chính là nhờ cái miệng này, có thể chọc cho người ta tức nghẹn không nói được câu nào sao!
Tuy rằng trong lòng đã cười đến lộn ruột lộn gan, nhưng nề hà bản thân cũng là tên tù binh chiến tranh cấp A (?) đang chống đối huấn luyện viên, cậu đành phải cam chịu bị xách trong tay Tsukishima mà nhịn cười đến mức rung lên như một chiếc điện thoại đặt chế độ rung, để rồi bị một chưởng đập cho tắt đài.
“Trật tự đi.” Tsukishima lên tiếng.
“Xì, đồ hẹp hòi.” Hinata lẩm bẩm.
Tsukishima nghe vậy liền nhướn mày, buông nhẹ tay ra. Hinata rơi bịch xuống đất, vừa hậm hực quay đầu lại đã thấy một khuôn mặt lù lù như ma dán ngay trước mặt.
“Hả ——?” Ukai kéo dài giọng, “Thật là ghê gớm quá nhỉ mấy gã tiểu thiên tài nhà mình, hửm?”
Giọng ông mỉa mai cay nghiệt, hệt như vừa ăn phải quả ớt cay xè: “Huấn luyện viên thì có tác dụng gì cơ chứ? Dù sao tự bản thân cũng đánh thắng được mà. Ồ, đồng đội cũng chẳng có tác dụng gì nốt, gom cho đủ quân số để đủ điều kiện thi đấu là được chứ gì? Chỉ cần hai đứa mày là đủ rồi đúng không? Ồ? Ghê gớm thật đấy hai vị?”
Kageyama rốt cuộc cũng nhận ra hình như mình đang bị mắng, liền ngậm chặt miệng co rúm lại bên cạnh Hinata, cùng nhau hứng chịu trận mưa rào bão đạn của huấn luyện viên. Cậu thọc thọc Hinata: “Cậu gây ra đấy à?”
“Hai đứa mình là đồng phạm!” Hinata hạ thấp giọng, “Làm như cậu không dính đến ấy!”
Hai tên học sinh tiểu học ngay dưới mí mắt huấn luyện viên đứa cấu tớ một cái, đứa đá tớ một cú, hoàn toàn chẳng có vẻ gì là đang ăn năn hối lỗi, làm Ukai tức đến nổi cả gân xanh. Cuối cùng, ông lộ ra một nụ cười thảnh thơi như thể thế giới sắp hủy diệt, rút bút và bảng danh sách ra, vui vẻ tuyên bố: “Không sao cả, trận chung kết hai đứa bây cứ bước xuống ghế dự bị cho tôi, thế là xong chuyện!”
“Huấn luyện viên không được đâu ạ!”
“Huấn luyện viên! Huấn luyện viên bình tĩnh lại đi!”
Lần này đúng là chọc phải tổ ong vò vẽ. Một đám người xoắn quẩy lên như mèo bị dẫm phải đuôi, dậm chân dậm tay giãy giụa nhằm ngăn cản vị huấn luyện viên nhà mình nổi điên. Kageyama vừa định gọi Hinata cùng lên tiếng vài câu thì phát hiện đối phương đang đứng ngoài đám đông, không nói một lời nào.
“?”
Cậu nghi hoặc, đang tính bước tới lôi đối phương vào thì thấy Tsukishima cúi đầu nói chuyện với Hinata. Trong lòng cậu tự dưng lại bốc lên một cơn bực bội khó chịu.
... Tán phét cái gì thế không biết! Có cái gì có thể quan trọng hơn việc được ra sân thi đấu cơ chứ?
Kageyama quay đầu, tiếp tục tranh luận với huấn luyện viên vì suất Đội hình xuất phát đang lung lay sắp đổ của hai người.
“... Không phản đối sao?” Nhìn đám người đang ầm ĩ, Tsukishima hỏi Hinata.
Hinata hơi ngửa người về sau, bắt chước dáng vẻ của Tsukishima tựa lưng vào tường: “Tsuki cảm thấy huấn luyện viên làm vậy là vì cái gì?”
“Bởi vì cậu mạnh hơn chúng tôi quá nhiều.” Tsukishima nhìn về phía đám đông đang ồn ào, bình tĩnh trả lời, “Bọn tôi mà tách rời cậu... Kẻ miễn cưỡng có thể đuổi kịp cậu, chỉ có tiền bối Nishinoya và tên kia mà thôi. Nếu cứ tiếp tục chiến lược trước đó, chưa bàn đến chuyện mọi người sẽ kéo chân cậu, thì việc giậm chân lên vai cậu mới với tới chiều cao ấy cũng chẳng thể mang lại sự trưởng thành cho cả đội nói chung... Chiến thắng có thể che đậy quá nhiều thứ, thay vì để chúng tôi vô tri vô giác mà chết đi trong giấc mộng ảo do cậu dệt nên...”
“Huấn luyện viên hy vọng dùng một trận thất bại để thức tỉnh mọi người đấy.”
“Hơn nữa... Cậu chỉ có thể làm được đến mức hiện tại thôi sao?” Người quen thuộc với Hinata nhất Karasuno này đã đưa ra đánh giá như thế, “Chắc chắn là không dừng lại ở đây rồi.”
“Muốn để cậu phát huy toàn bộ khả năng, chúng tôi của hiện tại là không đủ, ngược lại còn phải phiền cậu quay về vá lỗi bù lỗ,” Bộ óc lý trí và bình tĩnh của Karasuno phân tích thực tế mà cậu nhìn thấy, “Huống chi mục tiêu của cậu đâu chỉ dừng lại ở đây, đúng không?”
Cậu đâm trúng phóc vào điểm mấu chốt: “Nếu chúng ta chỉ là một đội dạo chơi một vòng ở giải Toàn quốc, tuyệt đối không đủ để cậu đi khiêu khích với kẻ đó.”
Đúng là không đủ thật.
Hinata – kẻ đã đặt cược cả sấp tiền lên bàn đấu – đảo quanh tròng mắt. Những chíp cược mà cậu đè trên bàn trong mắt người ngoài gần như là tương lai của cậu, nhưng đối với cậu mà nói...
Chẳng qua chỉ là làm lại từ đầu một lần nữa mà thôi.
Cho nên cậu mới có dũng khí để cược một lần vì mọi người, cùng lắm thì thua Giải Mùa Xuân rồi làm lại là được!
“Tớ...”
“Nếu đã là như thế! Thì cũng chẳng sao cả!”
Cắt ngang lời đáp của họ là giọng nói của Tanaka, và người hùa theo anh chính là Yamaguchi. Hinata cùng Tsukishima nhìn sang, dàn tiền bối năm hai, năm ba của Karasuno đang vây chặt lấy huấn luyện viên: “Khoảng cách chắc chắn là có!”
“Cậu ấy càng mạnh, càng không phải là lý do để chúng em trì hoãn kéo chân!” Giọng nói của Yamaguchi vô cùng kiên định, “Em sẽ dốc hết sức để đuổi theo cậu ấy!”
“Đừng bắt kẻ mạnh phải nhượng bộ kẻ yếu chứ,” Sugawara cũng chen đến trước mặt huấn luyện viên, lý lẽ đàng hoàng tranh luận, “Em nhường lại vị trí Chuyền 2 chính thức, chẳng lẽ không phải vì lý do này sao?!”
“Kageyama mạnh hơn em, cho nên em ấy đứng ở vị trí Chuyền 2 chính thức; Hinata mạnh hơn tất cả chúng em, cho nên cậu ấy nên được làm Chính thức!”
Sugawara nhấn tay lên ngực mình, không chút ngần ngại tự tay xé bỏ cái sự thật cay đắng về sự yếu kém của bản thân: “Chúng ta là Karasuno chẳng lẽ không phải chỉ cần chiến thắng thôi sao? Chúng ta không phải nên chỉ hướng về phía chiến thắng mà tiến lên thôi sao?!”
“Sugawara...”
“Huấn luyện viên,” Anh ngẩng đầu. Vị tuyển thủ chuyền 2 vốn luôn được mọi người coi là thân thiện ôn hòa lúc này lại bộc lộ ra sự sắc bén chẳng kém gì Kageyama. Có lẽ chỉ đến lúc này, người ta mới nhận ra người đàn anh này từng đấu đến cùng với Oikawa – kẻ được gọi là Chuyền 2 mạnh nhất Miyagi, “Hiện tại chúng em đúng là không có cách nào đuổi kịp Hinata, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng em không có cách nào tiếp viện cho cậu ấy!”
“Nghe thấy rồi chứ.”
Tsukishima lướt qua người Hinata, bước về phía đám đông.
“Mọi người đã không còn... cam tâm tiếp tục được cậu bảo vệ nữa rồi.”
“... Chính vì như thế đấy,” Một lúc sau, Hinata lẩm bẩm, “Mình mới yêu mọi người nhất.”
Nói rồi, cậu cười rạng rỡ lao vào giữa đám đông Karasuno vốn đã loạn cào cào, ríu rít góp thêm một phần giọng của mình vào.
“Huấn luyện viên! Em muốn ra sân!”
(Editor: đọc đến đoạn này ko bt nói sao cơ mà thấy dễ thương lắm lắm ý 🥺)


Bình luận