top of page

Tiến lên! (102)

Ảnh của tác giả: Tsukishima Kei
Tsukishima Kei
15 giờ trước
14 phút đọc

“Đừng ngủ nữa Kenma ——”


“... Hừ... Ừm... Ngay đây...”


“Đừng có ‘ngay đây’! Một tiếng trước anh gọi chú mày cũng bảo ‘ngay đây’ rồi! Mặt trời sắp lặn tới nơi rồi ngủ cái gì nữa! Chẳng phải chính chú bảo muốn xem xong trận đấu mới ngủ sao?”


Kenma chật vật thò một bàn tay từ trong chăn ra xua xua, mang đúng cái tư thế ‘không có việc gì thì bãi triều, có việc cũng bãi triều’, hận không thể treo luôn một cái biển Vạn Lịch Hoàng Đế lên đầu. Người ta mấy chục năm không lên triều còn chẳng sao, tôi không dậy nổi giường vài phút thì làm sao!


Thế giới này hỏng mất chắc?


Không đâu, vì trước khi thoát game vào đêm qua (rạng sáng hôm nay), kẻ cần phải giải cứu thế giới là Kenma đã nhớ ra và save game rồi.


Kuroo cười nhạt: “Đừng có mà ngủ nữa, bác gái nói cho anh biết hết rồi đấy! Cái máy tính của chú đến tận sáng nay vẫn còn nóng hổi kia kìa! Thức đêm chơi game mà còn lý sự à?”


“... Rốt cuộc là có chuyện gì chứ...” Kenma rốt cuộc cũng vén một góc chăn ra, trong bóng tối (?) để lộ hai con mắt chằm chằm nhìn Kuroo, tỏa ra sát khí hừng hực của kẻ thiếu ngủ: “Hôm qua Shoyo lên cấp rồi tôi mới an tâm đi ngủ!”


“... Cậu thật là,” Kuroo mỉm cười, sau đó tàn nhẫn tước đoạt lấy cái kết giới (không phải) là mền chăn của cậu, “Hôm qua là bán kết, đừng có quên hôm nay vẫn còn trận chung kết đấy nhé!”


“............ Sao vẫn còn đánh vậy?” Bộ não thức trắng đêm chơi game của Kenma phát ra vài tiếng tích tích báo Error: “Không phải một tuần đánh một trận sao?”


“Đấy là bên chúng ta, đừng quên Miyagi là đánh liên tục đấy!” Kuroo lắc lắc người cậu ý đồ khởi động lại hệ thống: “Toàn Tokyo có mấy trăm trường học chú nghĩ là giỡn chắc? Thật sự bắt chước họ ba ngày đánh xong thì chắc phải trưng dụng toàn bộ sân bóng của cả Tokyo mất.”


“Ba ngày?” Kenma khởi động lại thất bại, trông cả người như đã chiến đấu sinh tử với đám quái vật trong Dark Souls xong rồi: “Miyazaki Hidetaka xếp lịch thi đấu đấy à?”


“?”


“... Không có gì,” Kenma ngáp dài một cái rồi mở TV lên, “Làm sao lại có cái lịch thi đấu sắp xếp cho người ta đánh liên tục mỗi ngày chứ... Ơ?”


Trong TV, trọng tài thổi còi giơ tay ra hiệu tính điểm, bảng điểm thuộc về Aoba Johsai lại tiếp tục lật qua một trang nữa.


Karasuno VS Aoba Johsai, tỉ số hiện tại là 1:1, hiệp đấu nhỏ là 21:23, và đội đang dẫn trước là Aoba Johsai.


Kenma tỉnh cả ngủ.


“Tình hình thế nào đây?”


“Bằng không anh gọi mày dậy làm cái gì?”


“Sao không gọi tôi sớm hơn!”


“?” Kuroo ngẩng đầu nhìn lại đoạn hội thoại bên trên: “Anh nhớ rõ ràng lúc trận đấu vừa bắt đầu là anh đã gọi mày rồi mà.”


“Không nên như vậy chứ,” Kenma nhíu mày, “Đã vượt qua cả Shiratorizawa rồi, ở Miyagi mà vẫn còn đội có thể kìm hãm được Shoyo sao?”


“Có chút ấn tượng về người ta giùm cái đi mày, người ta là đại diện của Miyagi năm ngoái đấy!” Kuroo bất lực: “Chỉ vì không chung bảng không gặp nhau mà chú chẳng nhớ tí gì luôn à?”


“Không có,” Kenma cãi bướng, “Chỉ là so với cái này...” Cậu nheo mắt nhìn đội hình trên màn hình, “So với Aoba Johsai này, thì tình cảm tôi dành cho Karasuno sâu đậm hơn một chút.”


“Đến cái tên còn chẳng nhớ nổi, cậu đúng là ngủ đến mòn cả mông rồi.”


“Không sao,” Kenma ngồi dậy, “Chờ tôi tải lại bản sao lưu đã.”


“Tôi lại muốn xem thử, kẻ nào có thể dồn Shoyo đến bước đường này.” Kenma nhíu chặt mày, “1:1, Aoba Johsai chỉ còn thiếu hai điểm nữa là thắng rồi.”


“... Đây là trận chung kết, đấu năm hiệp thắng ba, vẫn chưa đến mức chết đi sống lại đâu... Mày tỉnh thật chưa đấy? Hay là đi ngủ tiếp đi, ngoảnh lại xem lại video sau vậy?”


“Không sao, tôi tỉnh rồi,” Kenma quấn chặt chăn quanh người, “Tôi đang xem đây.”


Sự tồn tại của một số người tựa như dopamine vậy, khiến cậu có được sự phấn khích và tỉnh táo.


(Editor: Haiz… Bnq của giới bóng chuyền Hinata Shoyo, aka kẻ đi đâu cx gieo tương tư thương nhớ)


Cũng giống như một Kenma đang ngủ đến thần trí mơ màng, rất nhiều người khác – hay nói đúng hơn là phải mãi đến giây phút này, khi Aoba Johsai vươn lên dẫn trước, họ mới hoàn toàn sực tỉnh. Hóa ra việc Aoba Johsai có thể đánh bại Shiratorizawa vào năm ngoái không phải là ngẫu nhiên, mà là họ thực sự có bản lĩnh. Dù sao thì Aoba Johsai tuy đứng trong top 4 của tỉnh, nhưng một khi đặt lên bàn cân so sánh với những đội tuyển thuộc nhóm hàng đầu thường xuyên giành vé đi tiếp như Karasuno hay Shiratorizawa, người ta vẫn theo bản năng mà đánh giá thấp họ. Ngay trong top 4 vẫn có sự chênh lệch, thậm chí không ít người không xem thi đấu mà chỉ chú ý đến điểm số còn cho rằng năm ngoái họ vớ được may mắn lớn mới lọt vào vòng trong. Khi đối mặt với Karasuno của năm nay, ai cũng nghĩ Aoba Johsai sẽ bị thổi bay trong vòng một nốt nhạc. Dù sao thì, Karasuno – đội bóng buổi sáng vừa dựa vào sự áp đảo của Chủ công nhà mình trước một Wakatoshi Ushijima của Shiratorizawa để giành chiến thắng trong cuộc đánh giá thực lực cá nhân – thì đánh một Aoba Johsai chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?


Nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược.


Bất kỳ ai thực sự từng theo dõi các trận đấu của cả Aoba Johsai lẫn Karasuno đều hiểu rằng đây sẽ là một trận chiến cực kỳ nảy lửa.


Bởi vì khi đối đầu với Aoba Johsai, Karasuno lại chẳng hề sở hữu ưu thế áp đảo như người ngoài tưởng tượng.


Với tư cách là Ace, hiệu suất ghi điểm của Hinata lại chẳng đạt đến mức độ khoa trương như Wakatoshi khi chạm trán Aoba Johsai.


Ukai nghe thấy những lời bàn ra tán vào rơi xuống từ khán đài, sắc mặt lại chẳng mấy căng thẳng. Bởi chính ông là người đã nghiên cứu tỉ mỉ từng trận đấu của Karasuno và Aoba Johsai. Việc Aoba Johsai dẫn trước vào lúc này vốn dĩ đã nằm trong dự đoán của ông.


Bởi vì chênh lệch thực lực giữa ba đội bóng Karasuno, Shiratorizawa và Aoba Johsai vốn không lớn như người ngoài vẫn tưởng.


Đặc biệt là vào lúc này.


Thực lực cá nhân xuất sắc của Shiratorizawa mang lại cho họ khả năng đục thủng hàng phòng ngự dạng lưới của Aoba Johsai, mà đỉnh cao trong số đó chính là Wakatoshi.


Sự cân bằng của Aoba Johsai mang lại cho họ tính linh hoạt biến hóa, đủ để thích ứng với đợt tấn công của tuyệt đại đa số các đội bóng và lập tức phản công, mà hạt nhân tuyệt đối của điều này chính là Oikawa – người nắm giữ toàn cục.


Tính tấn công đến cực hạn của Karasuno khiến họ không hề biết sợ hãi trước bất kỳ áp lực nào. Chỉ cần tìm thấy một chút kẽ hở, họ sẽ như loài cá mập ngửi thấy mùi máu mà lao lên xé xác đối thủ. Và kẻ đẩy đà đằng sau điều đó, chính là Hinata – người hiện đang đứng ở trung tâm sân bóng.


Có câu "thuyền nhỏ dễ quay đầu", đối với những trường chuyên nuôi dưỡng theo hệ thống bài bản như Shiratorizawa hay Aoba Johsai thì điều này càng đúng hơn. Thế nhưng việc thất bại liên tiếp nhiều năm đã tiếp thêm cho Aoba Johsai quyết tâm đập nồi dìm thuyền. Chính vì vậy, họ mới trực tiếp đưa Kyotani lên, chấp nhận từ bỏ một phần phòng thủ để đầu tư nhiều hơn vào tấn công, hoàn thành màn báo thù trước Shiratorizawa vào năm ngoái.


Aoba Johsai rất hoàn chỉnh. Dù là phòng thủ hay tấn công, họ đều có nhiều điểm nổ, nhiều tầng lớp, sự phối hợp đồng đội cực kỳ xuất sắc. Đặc biệt là cú thọc sườn của Hinata vào năm ngoái đã kết nối KitaIchi và Aoba Johsai lại với nhau một cách chặt chẽ hơn, khiến đội bóng này tiến thêm một bước dài. Đây đương nhiên là tin tốt đối với Aoba Johsai, nhưng đối với Karasuno thì chưa chắc.


Đặc biệt là trong tình cảnh tay đập chủ lực của họ lại là Hinata.


Hinata có rất nhiều ưu thế khi đối đầu với Shiratorizawa, bởi Shiratorizawa nhấn mạnh vào thực lực cá nhân, hàng phòng ngự nhiều tầng lớp của họ trong mắt Karasuno và Aoba Johsai lại được làm cực kỳ kém. Điều này đồng nghĩa với việc chỉ cần đột phá một điểm, xác suất ghi điểm sẽ rất cao.


Nhưng Aoba Johsai thì không như thế.


Họ đã hấp thụ hoàn toàn kinh nghiệm từ trận đấu với Shiratorizawa ở Giải Mùa Xuân năm ngoái. Những chiêu thức cơ bản nhất như chắn bóng, giảm xóc hay cứu bóng thì không cần phải bàn tới, việc cản người chiến thuật, đứng vị trí dụ địch hay bọc lót đi kèm họ cũng làm cực kỳ tốt. Khi một hàng phòng ngự đủ sức chặn đứng lực đánh và tốc độ của Wakatoshi dội ngược lên người Karasuno, đó chẳng khác nào trời sụp xuống. Tay chân Hinata nhỏ bé, cả đời này cậu cũng chẳng thể đánh ra cú đập mạnh cấp độ như Wakatoshi. Loại vũ khí mà cậu sử dụng khi đối mặt với Aoba Johsai bẩm sinh đã thiếu đi lực đánh so với Wakatoshi, tốc độ cũng chỉ có thể dựa vào việc di chuyển tạo khoảng trống thời gian để bù đắp. Tuy rằng phối hợp với kỹ thuật xoáy bóng vẫn giúp cậu có cách ghi điểm ổn định, nhưng vẫn không thay đổi được thực tế rằng cậu đang phải đối mặt với một khối pho mát nhiều lớp – có thể một tầng nào đó có lỗ hổng, nhưng trừ khi đục thủng toàn bộ, bằng không thì không thể nào đột phá được Aoba Johsai vào lúc này.


Đó chính là điều mà Karasuno hiện tại phải đối mặt.


Việc bị dẫn trước, thậm chí là bị áp chế vào lúc này, chính là cái giá mà đám trẻ này phải trả để bảo vệ vị trí Starter cho Hinata.


Khi đối đầu với Aoba Johsai, Ukai thực chất muốn sử dụng đội hình với lực lượng chính là các học sinh năm hai và năm ba hơn. Chưa bàn đến việc đám trẻ năm hai năm ba đã nhiều lần giao thủ với một Aoba Johsai đã thành hệ thống, sự phối hợp đồng đội hai bên là một chín một mười, một Aoba Johsai dùng Kyotani để tăng cường tấn công sẽ xuất hiện chút lỗ hổng nơi phòng thủ, khoảnh khắc lướt qua trong chớp mắt ấy với năng lực của Hinata chắc chắn có thể bắt trọn, nhưng cậu ấy đã quá mệt mỏi rồi.


Hôm qua cậu vừa đánh trọn vẹn cả trận đấu với Shiratorizawa, lại còn chơi với vai trò là mũi nhọn tấn công tuyệt đối lẫn chốt chặn phòng thủ cuối cùng. Việc phát huy tác dụng ở cả hai đầu công thủ cùng lúc tiêu hao thể lực đến mức không thể tưởng tượng nổi. Mà trận chung kết hôm nay... lại là trận đấu năm hiệp thắng ba mà đại đa số tuyển thủ cấp ba chưa từng trải qua.


Biến số mà trận đấu năm hiệp thắng ba mang lại là cực kỳ lớn. Dù là 3:0 đè bẹp dí, 3:1 bất ngờ lội ngược dòng, hay 3:2 ngang tài ngang sức thì đều có thể xảy ra. Huống chi mỗi đội bóng một đặc sắc, mỗi sở thích thiên hướng, thời điểm hội ý khác nhau, thay người, điều chỉnh vị trí... Mỗi một trận đấu đều là duy nhất, đây mới là cái thú của sự va chạm giữa các đội bóng, mới là nguyên nhân khiến mọi người say mê thể thao đối kháng đến thế.


Và khoảng trống sửa sai mà trận đấu năm hiệp thắng ba mang lại cũng là cực kỳ lớn. Chính vì vậy Ukai mới muốn gạch tên Hinata khỏi vị trí Starter. Bản thân Hinata có khả năng quan sát cục diện trận đấu đến mức có thể dùng từ "khủng khiếp" để hình dung. Khi ở trên sân, vì bắt buộc phải tập trung chú ý vào quả bóng nên thị giác của cậu sẽ bị hạn chế, hơn nữa còn dễ bị nhịp độ trận đấu cuốn đi. Nếu ở dưới sân quan sát khoảng một hai hiệp, quá đủ để cậu nắm thấu bất kỳ một đội bóng nào, đến lúc này mới tung cậu vào sân, cậu sẽ dùng nguồn thể lực dồi dào hơn để đối mặt với những đối thủ đã mệt mỏi.


... Còn Kageyama, lý do Ukai muốn cất cậu trên ghế dự bị rất đơn giản.


Sự phối hợp của cậu với đội bóng không bằng Sugawara.


Ưu thế lớn nhất của cậu trong đội ngũ lúc này là việc cậu có thể giúp Hinata phát huy một cách thoải mái nhất, sự hiểu biết và phán đoán của cậu về cục diện trận đấu cũng tương tự như Hinata.


Kẻ kìm hãm cậu tiến thêm một bước... trong mắt Ukai, chính là Hinata.


Thực ra vào lúc này, Ukai đã có chút hiểu được vì sao Hinata lại cảm thấy Kageyama đến Shiratorizawa mới là lựa chọn tốt.


Bởi Kageyama thực sự là một tuyển thủ cực kỳ xuất sắc.


Cho dù không bàn đến kỹ thuật Chuyền 2 đã đạt đến độ thượng thừa hay nguồn thể lực sâu không thấy đáy của cậu, thì sự hiểu biết của cậu về cục diện trận đấu cũng là cực kỳ tốt. Hiện tại Shiratorizawa vì bị Aoba Johsai đá văng, với tính cách của ông lão Washijo, chắc chắn sẽ tìm cách thử nghiệm điều gì đó mới mẻ, và Kageyama chính là người không thể thích hợp hơn để gánh vác trách nhiệm này.


Cậu chỉ đưa ra những lựa chọn chính xác nhất, cho dù đòi hỏi có khắt khe đến mức nào đi chăng nữa.


Mà nền tảng cơ bản của Shiratorizawa lại quyết định họ chính là đội bóng có thể giúp Kageyama tự do phát huy nhất ở trong tỉnh Miyagi. Huống chi họ lại không phải là đội bóng quá coi trọng phối hợp chiến thuật, quả thực là không thể thích hợp hơn!


Nhưng oái oăm thay, người đó lại là Hinata.


Bản thân Hinata sở hữu kho trí thức gần như vô hạn về bóng chuyền, cùng với Kageyama tạo nên một sự ăn ý kỳ quái như thể hai anh em sinh đôi, cộng thêm những kỹ chiến thuật hoàn toàn mới thỉnh thoảng lại xuất hiện khiến người ta hoa mắt mê hái...


Sự tồn tại của cậu khiến cho những yêu cầu của Kageyama trở nên khắt khe hơn bao giờ hết.


Điều này khiến cho sự phối hợp giữa Kageyama và Hinata trở nên hoàn hảo không kẽ hở.


“Cái tên Kageyama đó... Đúng là chẳng thay đổi chút nào.”


Kindaichi lau mồ hôi, không nghe thấy câu trả lời uể à uể oải của Kunimi mới nhớ ra đối phương cũng không có tên trong danh sách Starter. Thế nhưng câu chuyện của cậu không hề bị rơi rụng giữa chừng, bởi vì vị đội trưởng của Aoba Johsai đã đầy hứng thú mà phát ra một tiếng nghi vấn.


“Ồ?”


Iwaizumi Hajime thẳng chân đá cho con công đang xòe đuôi nhà mình một phát, rồi dặn dò đàn em: “Bớt phản ứng với nó đi, thằng này chỉ muốn nghe người ta kéo Kageyama xuống rồi nâng nó lên thôi.”


“Cái gì mà kéo với nâng chứ!” Oikawa lý lẽ đàng hoàng tranh luận: “Oikawa-sama thể hiện tốt hơn Tobio-chan thì có vấn đề gì chứ!”


“Thôi đi nhá,” Hanamaki thò nửa cái đầu ra từ sau lưng Iwaizumi, “Thế ai là người vừa bị cú tên lửa siêu cao tốc của hai đứa nó tông cho rớt cả hồn vía ra ngoài vậy ta?”


“Thế thì sao,” Oikawa phản kích, “Bộ cậu chắn được chắc?”


“Cho nên tôi bác bỏ cái câu cậu bảo Kageyama thể hiện không tốt.”


“Cậu rốt cuộc có phải đồng đội của tớ không đấy hả!”


“Người ta dù sao cũng là đàn em của tôi, đều từ KitaIchi ra cả, chỉ có cậu là keo kiệt thôi.”


“Hừ!” Oikawa phát ra vài tiếng bất mãn, “Nhưng mà nói thật đấy... Lúc thực sự đối mặt với cái trò này, vẫn thấy nó vô lý đùng đùng ra!”


“Có điều,” anh bật cười, đong đầy tự tin, “Chỉ phối hợp được như thế với Shoyo-chan... Thì đây vẫn chưa phải là một Chuyền 2 đủ chuẩn đâu nhé!”


“Vậy thì thể hiện chút dáng vẻ tiền bối ra đi,” Hanamaki nhướng mày, “Đừng có mỗi ngày lại giống như một bà cô oán phụ thế nữa.”


“Cắn xé tớ bớt một câu cậu cũng có chết đâu!” Oikawa bĩu môi, “Hừ hừ... Để anh đây lên lớp cho chú em một buổi ra trò nào, đàn! em!”


Oikawa Tooru đã nhạy bén nhận ra bí mật ẩn giấu bên dưới sự phối hợp đỉnh cao giữa Hinata và Kageyama.


Sự phối hợp giữa Kageyama và những người khác của Karasuno hơi có phần khựng lại.


Và khi đối đầu với một đội bóng giỏi điều chỉnh chiến thuật như Aoba Johsai, sự khựng lại ấy lại là chí mạng.


Hiệp một bọn họ đúng là dựa vào sự sắc bén của tổ hợp Hinata - Kageyama để xé rách hàng phòng ngự của Aoba Johsai, nhưng sang đến hiệp hai, khả năng thích ứng đáng sợ của Aoba Johsai lập tức được bộc lộ.


Cường độ tấn công của Hinata rất cao, nhưng năng lực đột phá đơn điểm lại không đủ. Aoba Johsai lập tức thay đổi phương thức phòng thủ vốn dùng để nhắm vào Wakatoshi lúc ban đầu, mở rộng diện tích phòng thủ ra. Chắn bóng giảm xóc cộng thêm đỡ bước 1 ở hàng sau, lại thêm việc Oikawa và Watari Shinji là hai tuyển thủ đều có thể Chuyền 2, khiến cho chất lượng tấn công của họ cực kỳ cao. Vấn đề mất kết nối của Karasuno bị phóng đại đến mức không gì sánh bằng. Hinata chỉ có một mình, chiều cao khiến cậu cực ít khi tham gia chắn bóng thông thường. Lúc này, điểm tương đồng nhưng lại khác biệt giữa Karasuno và Aoba Johsai bắt đầu lộ rõ.


Cùng là việc trong đội ngũ tồn tại hai tuyển thủ có thể Chuyền 2, Karasuno sẽ vì việc Hinata đi Chuyền 2 mà khuyết mất điểm tấn công quan trọng nhất của họ, nhưng Aoba Johsai thì không.


Bởi vì Watari Shinji là Libero, bản thân cậu ấy vốn đã không thể tham gia tấn công rồi.


“Tôi đã nói từ sớm rồi,” Ukai vẫn còn thong thả tán phét với người bên cạnh, “Tôi là người trưởng thành rồi, làm việc sẽ không bao giờ không tính đến hậu quả. Việc gạch tên Hinata không phải là do tức giận nhất thời đâu... Cậu xem, không điền tên Hinata vào danh sách Starter, sự phối hợp giữa cậu ấy và Kageyama nếu để đến nửa sau trận đấu mới tung vào sân chắc chắn có thể đánh cho Aoba Johsai một cú trở tay không kịp... Nếu chỉ là giằng co với Aoba Johsai, các cậu chẳng lẽ không làm được sao?”


“Xin lỗi huấn luyện viên,” Sugawara trả lời mà chẳng có chút thành ý xin lỗi nào, “Nhưng mà Hinata thực sự rất muốn được ra sân mà.”


“Thầy biết đấy, Karasuno chúng em không thể từ chối điều đó.” Anh nhún vai, “Cuối cùng chẳng phải thầy cũng bị cậu ấy mặt dày bám riết lấy rồi vẫn cho cậu ấy vào Starter đấy sao?”


“Mấy cái thằng nhóc này, lại còn giỡn mặt với huấn luyện viên... Thế giờ phải làm sao đây,” Ukai cười trêu anh, “Aoba Johsai sắp thắng hiệp này rồi đấy.”


“Chẳng phải thầy đã có tính toán từ trước rồi sao,” Sugawara nhìn chằm chằm vào giữa sân bóng, trả lời, “Bằng không em cũng sẽ không đứng ở chỗ này.”


“Tốt lắm,” Ukai vỗ vỗ vai anh, “Hãy nhớ kỹ lời hứa của cậu, nhớ kỹ điểm yếu của cậu.”


Ánh mắt hai người cùng hướng về giữa sân.


“Đừng quên kỳ vọng của Hinata dành cho cậu đấy.” Ukai nói.


“... Thưa Quý ngài Nửa hiệp của chúng ta.”


(Editor: là em đầu óc đen tối, em xin chân thành xin lỗi anh Sugawara)


Bình luận


bottom of page