top of page

Tiến lên! (100)

Ảnh của tác giả: Tsukishima Kei
Tsukishima Kei
2 ngày trước
15 phút đọc

"Kỳ quái thật đấy..." Khu vực chờ thi đấu của Shiratorizawa, Kawanishi thắc mắc đặt câu hỏi, "Cảm giác bóng của Karasuno chẳng phải đang rất tốt sao? Bọn họ gọi hội ý làm cái gì thế không biết?"


Cảm giác bóng của Karasuno trận này đúng là tốt thật, hiếm khi mới gặp được một đội ngũ có thể đánh giằng co qua lại với Shiratorizawa bọn họ, kéo hắn ra ra vào vào như một cái đội ngũ thần kinh lặp đi lặp lại trò nhảy qua nhảy lại thế này.


"Cảm giác bóng tốt sao?" Semi – người đã quang vinh nghỉ việc (?) ngồi mát ăn bát vàng – thản nhiên đáp, "Tớ thấy chỉ có cái thằng nhóc quái vật đó là cảm giác bóng tốt thôi."


"?" Trên đầu Kawanishi mọc ra một dấu hỏi chấm, thế nhưng còn chưa kịp nghe Semi phát biểu cao kiến, điểm ghi được của Shiratorizawa ở giữa sân lại kéo hắn vào trận. Hắn phát ra một tiếng than khóc rồi vội vàng vọt vào sân.


Yamagata – người vừa được thay ra – lau mồ hôi, cũng cảm thấy vô cùng hóc búa: "Căn bản là không nghỉ ngơi nổi..."


"Đúng thế," Semi nói, "Xoay vòng điểm số thôi, cậu mà lại xuống sân, với trình độ của cái thằng nhóc quái vật Karasuno đó thì sợ là lại chuẩn bị lấy điểm tiếp cho xem."


"Đúng vậy," Yamagata thổn thức, "Trước đây toàn là người khác nhìn thấy chủ công nhà mình mà đau đầu, làm gì có chuyện mình nhìn thấy chủ công nhà người ta mà đau đầu đến mức này chứ."


"Cậu cảm thấy..." Semi dừng một chút rồi hỏi, "Thằng nhóc nào... khó nhằn nhất?"


"Hinata," Yamagata trả lời không chút do dự, sau đó hắn suy nghĩ một chút, "Tuy rằng cái tên chuyền hai của bọn họ cũng khó nhằn thật, nhưng mà..."


Hắn khựng lại một chút: "Tớ cảm thấy không có cậu ta, Hinata vẫn có thể đột phá được chúng ta."


...Quả nhiên là như vậy.


Nhận được đáp án từ một nhân tố tuyệt đối có uy quyền, Semi ngược lại lại bật cười.


"?"


"Không có gì..." Hắn đảo mắt qua đội hình hai bên, "Tớ chỉ cảm thấy... hình như có chút quen quen."


"?" Trên đầu Yamagata lại mọc thêm một đống dấu hỏi chấm, tổng kết lại thì hắn luôn cảm thấy cái đám chuyền hai các cậu tâm cơ đầy mình. Đáng tiếc là hắn chưa kịp suy nghĩ thêm chút nữa thì lại đến lượt luân chuyển vị trí. Hắn giật phắt cái khăn lau mồ hôi xuống rồi vội vã vọt vào giữa sân, quăng Semi – kẻ đang lệch quẻ hoàn toàn với mọi người đang chạy trốn như chó ở giữa sân – sang một bên.


Semi thấp giọng cười khẽ. Cỡ nào giống như đã từng quen biết cơ chứ?


Hai bên giao thủ, có một bên sở hữu thực lực cá nhân ở trình độ đè bẹp, áp đảo hoàn toàn. Bất kỳ đội bóng nào từng giao thủ với Shiratorizawa đều sẽ cảm thấy quen mắt, ngoại trừ chính bản thân Shiratorizawa.


Thế nhưng thế giới này chính là kỳ diệu như vậy... Trước khi trận thi đấu này bắt đầu, ai có thể ngờ được bên bị áp chế lại là Shiratorizawa cơ chứ?


Mấy đứa thiên tài nhỏ, hay đúng hơn là mấy cái con quái vật nhỏ của Karasuno không biết có phải là nhờ lần hội ý vừa rồi mà đả thông được hai mạch Nhâm Đốc hay không, đúng là phát điên thật rồi. Đặc biệt là Hinata và Kageyama, không biết còn tưởng có ai vừa đốt một mồi lửa đằng sau mông hai đứa nó, làm cho khát khao tấn công của cả hai bùng lên hừng hực ——


Pha phát bóng của Shiratorizawa lao thẳng vào phần sân Karasuno. Nishinoya xoay vòng xuống hàng sau, người đứng ở hàng sau của Karasuno là Daichi. Cũng may người phát bóng không phải là Wakatoshi. Hiệp trước việc chỉ vì phát bóng của Wakatoshi mà ăn trọn 4 điểm thua vẫn còn sờ sờ trước mắt. Phần gian nan nhất đã được các đàn em gánh vác lên rồi, nếu như ngay cả một quả bóng cũng không đỡ nổi... thì còn làm đội trưởng cái gì nữa chứ!


Cậu nghiêng người nhấc tay, bóng được đỡ lên. Kageyama chạy vài bước đuổi theo bóng, cùng lúc đó, Hinata cũng lao nhanh lên. Tim toàn bộ khán giả trên sân đồng loạt nảy lên một nhịp, cảm giác như sắp bị Karasuno luyện thành phản xạ điều kiện đến nơi rồi: Có phải là quả đó không?!


Có phải không?!


Hinata vừa động, Shiratorizawa cũng động theo. Goshiki và Shirabu vào vị trí, Kawanishi dạt sang một bên phòng thủ đường chéo, Yamagata ở hàng sau trận địa sẵn sàng đón quân địch, chỉ sợ cú đánh nhanh đó lại xuất hiện một lần nữa. Quá quái gở, cái thứ trò chơi này cứ xuất chiêu một phát là lấy được một điểm, quả thực là khó lòng phòng bị. Nếu còn không chắn nổi thì cảm giác cả đám sắp bị ông già đuổi đi xúc tuyết ở hầm đá phía Tây đến nơi rồi (?). Bộ não Kawanishi xoay chuyển liên tục với tốc độ ánh sáng. Khác với Tendo, Kawanishi là một người theo chủ nghĩa thực dụng, hắn không có chấp niệm gì với việc phải chắn chết bóng, ngược lại càng thiên về việc tạo ra hiệu quả.


Đứng vị trí phong tỏa, giảm xóc, chắn chết... Cái gì có hiệu quả thì dùng cái đó. Thế nhưng giờ khắc này đúng là gọi trời trời không thấu, gọi đất đất không nghe, bởi vì đối thủ của hắn căn bản không hề để lại cho hắn không gian để phân tích. Đối phương nhìn thấu ý đồ muốn phong tỏa vị trí của hắn chỉ bằng một ánh mắt, dán chặt lấy khoảng trống giữa cột giới hạn và Shirabu mà đâm thẳng vào giữa sân!


Bỏ nhỏ, đánh nhanh, bước một ghi điểm... Các phương thức tấn công của cái người này đáng sợ đến nhường nào!


Quyền khống chế bóng lại một lần nữa đổi chủ, lần này đến lượt Karasuno phát bóng. Quả bóng chuyền lao vào phần sân của Shiratorizawa, Ohira một bước nghiêng người cứu bóng, Wakatoshi Ushijima bước lên, Shirabu vào vị trí ——


Ghi điểm!


Không hổ danh là Wakatoshi!


Lượt phát bóng của Shiratorizawa đến lượt Goshiki. Cầu thủ chính thức năm nhất duy nhất của Shiratorizawa thế mà lại dùng cú phát bóng Jump Serve. Nếu là những năm trước thì điều này tuyệt đối xứng đáng nhận được lời khen ngợi của mọi người là quá cừ, thế nhưng năm nay ở phía đối diện lại có những tay phát bóng đáng sợ – những kẻ từng một mình xào xáo xẻ thịt ăn trọn 5 điểm, ăn trọn 3 điểm của họ – mà cũng lại là học sinh năm nhất nữa chứ!


Ra ngoài sân!


Phát bóng hỏng!


Nhìn gương mặt u ám của Goshiki, Semi thầm nghĩ... Chính là như vậy đấy.


Dù cho thiên phú có tuyệt hảo đến đâu thì cũng cần phải qua thi đấu rèn giũa, đặc biệt là loại thi đấu có độ chấn động cao như thế này. Hai bên giao thủ đều quá kịch liệt, vận động tần suất cao cộng thêm áp lực... Không gian suy nghĩ của mọi người sẽ ngày càng thu hẹp lại, ngày càng nhỏ đi.


Cho đến khi chỉ còn lại bản năng.


Đó cũng là lý do vì sao những tuyển thủ giàu kinh nghiệm ở hiệp cuối cùng thường thể hiện tốt hơn, bởi vì họ đã đem những đáp án ứng đối với các phương thức khác nhau khắc sâu vào cơ thể thông qua ngày qua ngày luyện tập và hết trận này đến trận khác thi đấu. Cho nên họ ít bị ảnh hưởng bởi những áp lực này hơn.


...Đâu có giống như Karasuno, tìm đâu ra cái thằng nhóc quái vật như kiểu quên chưa uống canh Mạnh Bà thế này.


Cho dù có giằng co với Shiratorizawa đến tận mức này thì vẫn hoàn toàn không nhìn thấy đáy của cậu ta đâu.


"Đáng chết!" Goshiki hung hăng mắng một câu, sự không đành lòng cùng đau đớn tích tụ lại trong lồng ngực hắn. Cầu thủ chính thức năm nhất duy nhất của Shiratorizawa, cái thân phận như thế vốn dĩ phải mang lại cho hắn đủ sự tự tin và dũng khí, thế nhưng trên đầu hắn là Wakatoshi Ushijima, là đứa trẻ quái vật thiên tài, là ngọn núi cao khó lòng vượt qua nhất ở ngay trước mắt hắn, mà hiện tại...


Lướt qua bóng lưng của Wakatoshi Ushijima, hắn nhìn về phía thân ảnh gần như bị che khuất trong đám đông Karasuno. Đó là một tồn tại... còn mạnh mẽ hơn cả tiền bối Wakatoshi.


Hắn không thể không thừa nhận.


Để rồi sau đó lại càng trở nên đau đớn hơn.


Tại sao chứ?


Một chiều cao coi như là tàn phế cấp độ hai trong môn bóng chuyền, một kẻ cùng lứa tuổi với hắn, tại sao lại sở hữu kỹ chiến thuật tuyệt hảo đến thế, đến mức dốc toàn bộ sức lực của Shiratorizawa ra mà lại không thể đè nén nổi một mình cậu ta cơ chứ?!


Rõ ràng là cao lớn hơn Hinata, rõ ràng là may mắn hơn Hinata, được trưởng thành ở danh xưng trường danh tiếng về bóng chuyền, là cầu thủ đánh chính được HLV thưởng thức, thế nhưng tất cả những vốn liếng làm hắn tự hào đều bị đập nát vụn ở trên sân đấu này.


Giờ phút này, Goshiki thậm chí còn không tìm ra nổi biện pháp để ứng đối với cậu!


Giữa bọn họ chính là một vực sâu vạn trượng.


Lại một lần nữa luân chuyển vị trí, Karasuno phát bóng. Cầu thủ chuyền hai đứng ở vị trí phát bóng thở ra một hơi dài. Khi cậu giơ quả bóng chuyền lên và nhìn về phía đội hình Shiratorizawa, ánh mắt ấy sắc bén như thể đã khóa chặt lấy con mồi.


Jump Serve, nhắm thẳng điểm rơi vào Goshiki!


Nếu là tôi thì quả bóng vừa rồi sẽ chuyền cho Goshiki.


Semi sờ sờ cằm, nhìn tay chuyền hai của Karasuno – kẻ đang viết rõ hai chữ "nhắm vào" lên trên mặt – mà thầm thì trong lòng.


Không có cách nào khác.


Nếu như có thể đổi, hắn cảm thấy thực ra chuyền bóng cho Goshiki cũng là một lựa chọn không tồi. Goshiki bị nhắm vào quá nhiều... Tay đập không thể ghi điểm sẽ dần dần bị lãng quên trong những pha giao phong kịch liệt, thực sự là một ứng cử viên không thể thích hợp hơn để đánh lén. Hơn nữa... việc ghi điểm ở một mức độ nào đó có thể che đậy đi sự lạc quẻ hiện tại của Goshiki, tránh cho hắn rơi vào tình cảnh bị Karasuno nhắm vào như thế này.


Thế nhưng nói là bị nhắm vào, trên thực tế... Goshiki hắn chỉ đơn thuần là có một khoảng cách chênh lệch nếu so với hai người nằm ở tâm bão của trận thi đấu này mà thôi.


Kageyama nhạy bén nhận ra sự không ổn định của Goshiki, lập tức nhắm thẳng vào vết thương của hắn mà ra tay hung hăng. Goshiki nghiến răng, lùi lại vài bước lót bóng, trong lúc hoảng loạn miễn cưỡng đưa bóng đến đúng vị trí. Shirabu chửi thầm một tiếng, vươn dài cánh tay giơ lên ——


Áp lực càng lớn thì quyền khống chế bóng của họ lại càng tập trung vào Wakatoshi!


Wakatoshi Ushijima đã lấy được gần một nửa số điểm, Hinata cũng không chịu nhượng bộ nửa phân. Xét đến kỹ xảo phòng thủ của Hinata, sự tiêu hao của cậu trong trận đấu này chỉ có thể lớn hơn Wakatoshi chứ không thể nhỏ hơn, thế nhưng cậu vẫn giữ sắc mặt tự nhiên, không hề lộ ra nửa điểm yếu thế!


Mà theo pha phát bóng sai lầm trước đó của Shiratorizawa, Nishinoya đã nhanh chóng nhảy vào sân. Đối mặt với đội hình phòng thủ mạnh nhất của Karasuno, Wakatoshi theo bản năng khóa chặt vào khoảng trống của Karasuno, để rồi sau đó, là sự xuất hiện quỷ mị bọc lót vị trí của Hinata.


Cậu thực hiện một pha lộn nghiêng người cứu bóng, nhưng hướng bóng lại không đúng, bóng bay thẳng ra ngoài biên!


Nishinoya không kịp ngơ ngác, đối mặt với cú bóng hiếm hoi không đến đúng vị trí của Hinata, cậu không chút do dự lao theo vung một chân móc bóng lên. Vừa vặn chạm tới bóng!


Thế nhưng bóng lại chạm lưới!


Kageyama nhíu mày nhìn sang, Hinata lắc lắc đầu với cậu. Sai lầm của cậu không phải vì bản thân cậu, mà là vì Wakatoshi.


Wakatoshi đã bị kéo vào nhịp điệu của họ, tốc độ tấn công tăng lên đồng nghĩa với thời gian suy nghĩ giảm đi. Wakatoshi sẽ càng có xu hướng đánh những quả bóng quen thuộc theo bản năng. Mà cú tấn công vừa rồi do bị vị trí của Tsukishima và Nishinoya hạn chế, điểm rơi lựa chọn vị trí của hắn không phải là hướng thuận tay, thế nên không mang theo độ xoáy quen thuộc của hắn, mới làm cho Hinata không thể vào đúng vị trí... Bên phía Wakatoshi đang có cơ hội đục nước béo cò!


Hai người họ gật nhẹ đầu một cái là lập tức hiểu được ý của đối phương, sự chú ý sóng đôi quay trở lại trên người đối thủ.


"...Hinata thế mà lại phạm sai lầm cơ đấy."


"Hả?" Tanaka nhìn Azumane, cảm giác như đang nhìn người hành tinh khác, "Này! Đó là Shiratorizawa đấy nhé!"


"Đối công với cái tên Wakatoshi đó lâu như thế, có sai lầm chẳng phải là chuyện quá bình thường sao!" Cậu tùy tiện nói, "Bọn mình bọc lót vào là được chứ gì!"


Bọc lót vào?


Dùng cái gì để bọc lót?


Họ đã không có năng lực đỡ bóng của Nishinoya, cũng không có năng lực điều phối của Kageyama, mà với tư cách là tay đập, năng lực ghi điểm của họ hoàn toàn bị che giấu bên dưới Hinata.


Thế nhưng, trong lòng Azumane lại hiểu rõ hơn ai hết ——


Hắn đã có chiều cao mà Hinata và Nishinoya không có, lại càng có thể trạng mà Tsukishima và Daichi không có.


Rõ ràng hắn nên hỗ trợ chắn bóng! Chắn dừng lại thì sẽ không có những pha bóng tiếp theo!


Rõ ràng hắn nên giúp đỡ cứu bóng! Tay dài hơn nhiều như thế, cứu được bóng thì biết đâu bây giờ vẫn đang là lượt phát bóng của họ!


...Rõ ràng hắn nên trở thành tay đập được Kageyama tin tưởng và lựa chọn, thế nhưng giờ phút này, cán cân thắng bại đã bị Kageyama đặt cược toàn bộ lên người Hinata.


"...Shoyo-chan em ấy... Tớ..."


Nửa ngày sau, Oikawa lẩm bẩm.


"Ồ?" Iwaizumi Hajime đánh giá cậu, "Tớ còn đang suy nghĩ xem khi nào thì cậu mới nghĩ đến bản thân mình đấy?"


"Quen thuộc không?" Hắn hỏi.


...Làm sao mà không quen thuộc cho được chứ?


Cái kiểu dốc hết toàn lực chạy đôn chạy đáo như thế, cái kiểu dốc hết mọi nỗ lực như thế, cái kiểu tất cả những gì thể hiện ra ở cuối hiệp đấu như thế...


Ở trên người Hinata vào lúc này, Oikawa nhìn thấy bóng dáng của chính mình trong quá khứ.


"Vậy thì nói thử xem nào..." Iwaizumi chỉ chỉ vào Hinata đang xoay xoay bả vai ở giữa sân, "Theo ý của cậu, em ấy hiện tại đảm nhiệm nhiều việc, gánh cả đội bóng trên vai như thế là vì cái gì?"


"..." Trầm mặc một hồi lâu, Oikawa mới lên tiếng, "Bởi vì... Shoyo-chan em ấy..."


"Mạnh."


Sau khi cuối cùng cũng xác định được đáp án này, bả vai Oikawa buông thõng xuống, lời nói cũng nhiều hơn: "Tớ lúc đó... Cậu ở đâu thì mọi người cũng ở đó. Thế nhưng em ấy... Em ấy quá mạnh. Cho dù không có Tobio-chan thì việc em ấy muốn thắng Shiratorizawa cũng không phải là không làm được. Hay đúng hơn là cái bảng đấu này đã cho em ấy cơ hội."


"...Không phải trận chung kết, nhiều nhất cũng chỉ có ba hiệp."


"Chính xác," Oikawa chắc chắn, "Cho dù có đánh hết thì cùng lắm cũng chỉ mới ba hiệp. Dù em ấy có dốc toàn lực chạy đi cứu bóng thì đối với em ấy, thể lực, suy nghĩ, kỹ xảo... em ấy chắc chắn vẫn có thể xử lý tốt."


"Karasuno hiện tại kỳ lạ thật đấy," ánh mắt Iwaizumi dời từ khu vực chờ thi đấu sang giữa sân, "Che tên đi thì cậu nói bọn họ là Shiratorizawa tớ cũng tin đấy."


"Đúng vậy," Oikawa vò đầu, "Tại sao một tuyển thủ như Shoyo-chan lại đánh ra sự thể hiện như thế này cơ chứ?"


Cậu lập tức bắt đầu đổ tội lên đầu Kageyama: "Không lẽ là bị Tobio-chan lây bệnh rồi đấy chứ! Sao đi đến đâu cũng thành ra cái dạng này vậy hả?!"


"Cái đó thì không phải đâu." Aono phủ quyết ý đồ muốn trùm bao tải hành hung đứa đàn em vừa bắt tàu Shinkansen trở về của tiền bối nhà mình, "Nếu thật sự là do cái tên Kageyama đó làm thì tớ đã đi trùm bao tải từ lâu rồi."


Hắn thổn thức: "Tớ đã sớm nhìn cái thằng ranh đó không vừa mắt rồi! Dám cãi nhau chí chóe với HLV nhỏ nữa cơ chứ!"


"...Tớ nghĩ," Tenma mở một tệp hồ sơ txt ra viết vài ý tưởng của mình, "KitaIchi ngày trước, Shiratorizawa nơi Wakatoshi tồn tại, và cả Karasuno hiện tại, nguyên nhân xuất hiện sự tách rời ở các đội bóng lấy một người làm trung tâm như thế này..."


"Là do bên trong họ đều có một kẻ mạnh mang tính áp đảo tuyệt đối lên trên những người khác đấy."


"Sao tớ lại không có cảm giác này nhỉ?" Sakata gõ chữ trong nhóm, "Shiratorizawa thời tiền bối Meichi với chúng ta... hình như đâu có thái quá đến mức này?"


"Chúng ta sao?" Tenma dừng lại một chút, chiếc vòng sáng xoay chuyển lớn nhỏ theo nhịp lăn của hắn, "Cậu thực sự cảm thấy Shoyo hiện tại không khác biệt là mấy so với tớ hồi đó sao? Khi cậu ấy đứng trên sân bóng, cậu có đi nghi ngờ cậu ấy không?"


"...Được rồi," cây viết viết báo cáo của Sakata dừng lại, "Cậu nói đúng, tớ sẽ không nghi ngờ. Cậu ấy có kỹ thuật và chiến thuật vượt xa chúng ta, cho nên thật sự là cho dù HLV nhỏ em ấy có nhỏ tuổi đến thế nào đi chăng nữa, khi đứng cùng một sân bóng với em ấy, dù em ấy có làm ra bất cứ điều gì thì tớ cũng sẽ không có bất kỳ ý nghĩ nào khác."


"Chính là như vậy đấy," Tenma vừa nói vừa nhớ lại trận chung kết cấp tỉnh năm đó, tâm trạng của hắn khi tìm kiếm sự giúp đỡ từ đối phương, "Em ấy quá mạnh, tất cả mọi người đều đang vô thức ỷ lại vào em ấy, mà em ấy lại vừa có cái ý nguyện đó, vừa có cái năng lực đó... Muốn chia sẻ áp lực cho em ấy... ít nhất về mặt thực lực phải tiến lại gần Shoyo đã, nếu không thì hết lần này đến lần khác bị sự bất lực ngăn cản, ai còn có dũng khí để ngăn cản em ấy ở lần tiếp theo cơ chứ?"


"Bất lực..." Tsukishima Akiteru lẩm bẩm.


So với những người khác, có lẽ anh là người hiểu rõ ý nghĩa của từ này nhất.


Rốt cuộc thì anh mới là cái người thực sự ngay cả năng lực lên sân thi đấu cũng không có.


Thế nhưng vào lúc này anh thậm chí còn bắt đầu đồng tình, rốt cuộc thì là không thể lên sân đáng thương hơn, hay là lên sân rồi mà lại không thể làm được gì đáng thương hơn đây?


Cục diện trận đấu đã ngày càng trở nên cực đoan. Wakatoshi và Hinata đối chọi gay gắt đến mức đỉnh điểm. Ngôi sao của ngày mai giờ khắc này đã tỏa sáng rực rỡ phi thường, đến mức che khuất toàn bộ những người khác trên sân ngoại trừ hai người họ.


Điểm số đã giằng co vượt qua mốc 25, thế nhưng cả hai bên đều không có ý định dừng lại, cứ thế tiếp tục leo dốc tiến lên.


25:26


26:26


27:26


27:27


……


Hai quân bài Ace của Karasuno và Shiratorizawa không hề nhượng bộ dù chỉ một phân. Sau khi vượt qua điểm số 25, họ càng lúc càng căng thẳng, thậm chí bắt đầu xuất hiện những sơ suất nhỏ. Mỗi một lần ghi điểm đều làm người ta nghẹt thở, bởi vì chỉ một điểm ngắn ngủi này thôi cũng có thể tuyên án thắng bại bất cứ lúc nào!


Lượt luân chuyển quá thường xuyên, Nishinoya phải rời sân. Cũng may hiện tại đến lượt Hinata phát bóng, cậu xoay xoay quả bóng rồi nhìn về phía đối diện lưới.


Tiền bối Nishinoya không có trên sân, áp lực phòng thủ có chút lớn, vậy thì...


Cậu tung cao quả bóng lên.


Giờ phút này đội hình của Shiratorizawa đứng lùi tổng thể về phía sau. Rốt cuộc thì những cú phát bóng đầy đe dọa mà Karasuno tung ra ở hiệp này, ngoại trừ Yamaguchi, Hinata, Kageyama, Daichi thì toàn bộ đều là Jump Serve.


Thế nhưng đây lại là một cú... Jump Float.


Cả trận đấu cậu chưa từng dùng qua cú Jump Float nào, để rồi đến cuối trận mới chịu giương nanh múa vuốt, nguy hiểm và đầy trí mạng!


Shirabu kêu to không xong rồi, bóng lệch về phía vị trí của cậu. Trong lúc hoảng loạn cậu điều chỉnh vài bước, miễn cưỡng lót bóng lên, thế nhưng...


Lót bóng bị lệch!


Hơn nữa cậu đã đỡ bóng rồi nên không thể chạm bóng hai lần liên tiếp, vì thế cậu thuận thế lùi về sau vài bước, chuẩn bị đà chạy!


Đừng có giỡn chơi! Chúng ta không có ý định thua ở đây đâu!


Ohira hơi điều chỉnh vị trí, nhìn quả bóng chuyền đang bay nhanh tới, ánh mắt nhìn về phía đội hình nhà mình...


Sau đó, hắn nhìn thấy Semi đang ở khu vực chờ thi đấu.


Hắn chuyền quả bóng này cho Goshiki.


Goshiki đã bị đè nén đến mức không còn tiếng động nào, thế nên vào khoảnh khắc này, căn bản không có ai nghĩ đến việc Shiratorizawa lại chuyền bóng cho hắn! Karasuno căn bản không có một ai phản ứng kịp, trên khán đài thậm chí còn phát ra những tiếng than khóc, màn tra tấn lăng trì này rốt cuộc còn muốn kéo dài đến bao giờ nữa đây?!


Khác với những người khác, Goshiki đã phản ứng kịp.


Hắn là tay đập mà... Khi bóng được chuyền cho mình, làm sao có thể không phản ứng kịp cơ chứ!


Hắn không chút do dự đánh ra cú đập thẳng sát biên mà hắn am hiểu nhất, nhắm thẳng vào khoảng trống của Karasuno!


Đập xuống đi!


Sau đó bứt phá vươn lên dẫn điểm...


Một đôi cánh tay so với hắn thì có chút mảnh khảnh xuất hiện ngay trên đường bay quả bóng của hắn.


Hinata Shoyo.


Tại sao chứ?! Tại sao cậu ta có thể đoán được cơ chứ?!


Tỷ số 2:1, Karasuno giành quyền đi tiếp.


Trong tiếng hoan hô chấn động cả đất trời, Hinata cúi đầu nhìn Goshiki đang ngồi bệt trên mặt đất.


Cậu nói: "...Tớ biết cậu rất mạnh, cho nên ngay từ đầu cho đến cuối cùng, tớ đều đang phòng bị cậu... Bạn Goshiki."



Bình luận


bottom of page