top of page

Tiến lên! (85)

Ảnh của tác giả: Tsukishima Kei
Tsukishima Kei
5 thg 9
14 phút đọc

“Ôi! Quả này tớ thích cực kỳ luôn!”


Hinata nhìn theo hướng quả bóng bay ra ngoài sân, hưng phấn nhún nhảy khắp nơi.


“Bệnh cũ lại tái phát rồi đấy,” Sugawara thở dài, xoay đầu Hinata hướng ngược trở lại lưới bóng chuyền: “Được rồi được rồi, đừng có tơ tưởng tơ vương nữa.”


Anh nói: “Nói cứ như em không làm được không bằng ấy.”


“Nhưng mà đâu có giống nhau đâu ạ,” Hinata vui vẻ ra mặt, “Nakashima tiền bối cao hơn em mà, anh ấy còn…”


Cậu cất tiếng hỏi sang bên kia lưới: “Tiền bối hiện tại cao bao nhiêu rồi thế?”


Nakashima giơ tay ướm ướm chiều cao, nhướng mày: “1m73.”


“……”


“Ôi dào đừng để ý làm gì,” Sugawara vuốt ve xuôi tóc cho đứa nhỏ nhà mình: “Em cũng có kém gì cậu ấy đâu.”


“A,” Hinata hoàn hồn, “Em đâu có nghĩ về chuyện đó đâu ạ.”


Thế cậu đang nghĩ cái gì cơ chứ?


Cậu đang nghĩ, rõ ràng chiều cao này còn nhỉnh hơn cả thời kỳ thi đấu chuyên nghiệp của mình, ngang ngửa với Hoshiumi tiền bối chứ ít gì. Thế mà ba vị “Tiểu Khổng Lồ” thời cao trung, tới khi bước vào thời đại chuyên nghiệp thì chỉ còn lại mỗi cặp Song Tử Tinh (HoshiHina) bọn họ.


A a —


Đáng tiếc thật đấy —


Cậu hơi nhếch mắt lên nhìn đối phương.


Khác với Komori tiền bối – người cũng từ Spiker chuyển sang chơi Libero – Komori tiền bối làm vậy là để có thể tiếp tục đứng chung trên một đài cạnh tranh, thậm chí là trực tiếp đối đầu với vị thiên tài Spiker, tuyển thủ hàng đầu Sakusa tiền bối, nên mới lựa chọn con đường mà mình nắm chắc phần thắng hơn. Nhưng còn Nakashima tiền bối…


Sức bật của anh, chỉ giới hạn ở nơi này thôi sao?


Ở phía sau, Nishinoya đỡ bóng thành công, chuyền một cực kỳ chuẩn xác và êm ái lên trước lưới. Sugawara chẳng cần liếc nhìn lưới bóng chuyền, cũng giống như chuyền hai đối phương, tung ra một đường bóng bổng vô cùng đẹp mắt.


Muốn chơi thì cứ chơi cho thỏa thích đi, thiên tài nhỏ nhà chúng ta.


Hinata lấy đà chạy tới. Sau khi đánh lừa đối phương nhảy lên chắn bóng trước, cậu mới bắt đầu bật nhảy. Khoảng lệch thời gian ấy đem lại cho cậu một tầm nhìn vô cùng thoáng đãng, cùng với đó, chính là hình ảnh của Nakashima Takeshi ở ngay trước mắt.


Muốn đỡ bóng sao?


Thế thì thử đỡ quả này xem nào.


Mặt cậu hướng về phía bên trái như thể sắp sửa đập bóng sang đó, nhưng ngay trong khoảnh khắc đối phương di chuyển vị trí, cậu vặn mình bóp lực toàn thân đập về hướng ngược lại.


Cơ trung tâm của Hinata chắc chắn đến mức khủng khiếp. Là một người am hiểu võ thuật đối kháng cự ly gần – thậm chí là đối kháng vượt hạng cân, việc rèn luyện lâu dài khiến cơ trung tâm của cậu đạt đến ngưỡng thượng thừa. Điều này giúp khả năng điều chỉnh và co bóp cơ bắp trên không của cậu vượt xa người thường. Cậu có thể trong tích tắc mượn lực từ mặt đất để lao thẳng tới vị trí hiểm như cổ đối thủ nhằm thực hiện đòn siết tam giác, đồng nghĩa với việc trong khoảnh khắc ngắn ngủi trên không ấy, sự bùng nổ co bóp cơ bắp kéo theo toàn bộ cơ thể có thể truyền vào quả bóng một tốc độ vượt xa lực đập thông thường.


Oành!


Tàn ảnh cùng luồng gió xé gió của quả bóng chuyền đâm xuyên qua đội hình Wakutani Minami. Giống như mọi người theo bản năng né sang hai bên để tránh quả bóng này vậy, nhưng họ biết thừa là không phải! Chính cú đánh lừa của Hinata đã qua mặt hàng chắn trước lưới, kết hợp đòn kiến tạo giả trên không làm chệch hướng hàng phòng thủ tuyến sau, dẫn đến khoảnh khắc này trông không phải là họ đang phòng thủ cậu, mà là họ đang kinh hoàng né tránh cậu!


Trỏ hướng nơi đâu, chúng sinh lui tản! 

(Đoạn này mình ko biết dịch sao cho tự nhiên, đại loại như kiểu chỉ tay hướng nào, kẻ địch nơi đó phải dẹp đường cho cậu)


…… Đã thế, đường bóng lại còn cực kỳ hiểm hóc.


Điểm rơi của Hinata nằm ngay sát vạch biên. Sau khi lừa gạt hoàn toàn hàng chắn, quả bóng lao thẳng tới đường biên khiến Wakutani Minami ngay từ đầu còn nghi ngờ liệu bóng có ra ngoài hay không. Quá hiểm! Đây có thật sự là kỹ thuật mà một học sinh cao trung có thể làm chủ được sao?!


Wakutani Minami dồn ánh mắt cuối cùng về phía trọng tài, nhưng tiếng còi vang lên đã đập tan hy vọng cuối cùng của họ.


Bóng trong sân không phải bàn cãi, ghi điểm!


“Wakutani Minami ấy à,” Ukai cảm thán, “Khả năng phòng thủ của họ trong tỉnh thuộc dạng có tiếng đấy, thế mà cứ vậy bị đánh thủng lỗ chỗ.”


“Ơ? Phòng thủ của họ mạnh lắm sao ạ?” Takeda đẩy gọng kính, có chút khó hiểu, “Nhưng tôi thấy khoảng trống của họ to lắm ấy chứ… Trên đường bóng của Hinata chẳng có lấy một ai.”


“Đó là bởi vì người đập bóng là Hinata,” Ukai tiện tay vẽ một sơ đồ vị trí, “Xem này, khoảng lệch thời gian trước lưới đã lừa mất hàng chắn, động tác trên không làm chệch hướng người đỡ bóng. Đây hoàn toàn là một quả bóng bứt phá dựa vào thực lực cá nhân tuyệt đối.”


“Người ngoài nghề xem náo nhiệt, người trong nghề xem chuyên môn mà,” Takeda cảm thán, “Tôi chỉ thấy em ấy đánh mượt vô cùng.”


“Đấy mới là điều kỳ quái nhất. Mượt, có nghĩa là không hề có một chút khựng hay khập khiễng nào. Trong thi đấu thể thao cạnh tranh, không khựng lại chính là minh chứng cho thực lực thượng thừa, bởi chẳng có đối thủ nào lại đứng yên không chút giãy giụa,” Ukai lắc đầu, “Cái thằng ranh này,” ông cười mắng một tiếng, nằm bệt ra ghế huấn luyện viên, nhìn về phía Hinata như thể đang nhìn vào một vực sâu không đáy: “Làm huấn luyện viên hay làm tuyển thủ đều đáng sợ như nhau… Có phải nó đánh bóng chuyền từ trong bụng mẹ rồi không đấy?”


“Nhanh hơn rồi.” Kageyama cất lời.


“Đúng thật,” Azumane vung vẩy vung vẩy cánh tay, “Cách phát lực hình như không giống bình thường em ấy hay đánh.”


“Ừm,” Kageyama có thể coi là người nắm rõ số liệu của các tuyển thủ nhất trong Karasuno chỉ sau Hinata. Cậu gật đầu đồng tình: “Là…”


Cậu xoay xoay vặn vặn eo, cố gắng lục tìm từ ngữ trong kho từ vựng ít ỏi của mình để miêu tả, cuối cùng hệ thống báo lỗi nên đành bỏ cuộc.


Ennoshita mỉm cười, lần lượt vỗ vào eo, vai, cánh tay và cổ tay mình, thực hiện động tác mô phỏng cú đập bóng rồi giải thích: “Cách phát lực của quả này bắt đầu từ eo, truyền lên vai, cánh tay, và cuối cùng là cổ tay. Toàn bộ quá trình diễn ra không quá 0.3 giây, là việc huy động toàn bộ cơ thể để gia tăng lực đập. Người khác phát lực không giống như thế đâu.”


“Cơ trung tâm của anh không bằng em ấy,” Azumane thừa nhận, “Hinata từng nói, cách phát lực này không hợp với tụi mình lắm, vì tụi mình chưa đủ độ 'chuyên nghiệp'."


“Thiếu sự hướng dẫn kỹ thuật và hậu cần,” Ennoshita suy nghĩ một chút rồi nói, “Cách phát lực như vậy đòi hỏi huấn luyện viên kỹ thuật chuyên nghiệp hướng dẫn trong thời gian dài, chúng ta không có điều kiện đó… Bản thân Hinata vừa phải luyện tập vừa phải chỉ đạo, thật sự không có thời gian để tách riêng ra huấn luyện kỹ thuật cho từng người một. Mấy cái này đối với người chưa đủ thuần thục thì rất dễ gây chấn thương, cho nên trong đội chúng ta chắc chỉ có em ấy với Nishinoya là am hiểu kiểu phát lực này thôi, dù sao hai đứa nó cũng thực sự từng đi học võ thuật chuyên nghiệp mà.”


Kageyama ngẩn người một chút, cúi xuống nhìn bàn tay mình.


Sự thay đổi trong phương thức phát lực đem lại biến chuyển về cả tốc độ lẫn lực đập, vậy mà điểm rơi của Hinata vẫn chuẩn xác nhắm thẳng vào đường biên, thậm chí không để lại bất kỳ khoảng trống mơ hồ hay tranh cãi nào.


Đây là khả năng kiểm soát đáng sợ đến mức nào cơ chứ.


… Trách không được tên đó bảo cú phát bóng của mình vẫn chưa đủ chuẩn.


Cậu siết chặt nắm đấm.


Không sao cả.


Kageyama ngẩng đầu nhìn về phía bóng lưng gần như bị đám người che khuất trước lưới kia.


Tôi cũng sẽ sớm làm được thôi.


“… Dù không muốn thừa nhận,” ánh mắt Nakashima dời từ đường biên về lại trước lưới, “Cú đập hay lắm.”


“Đúng không ạ,” Hinata mỉm cười, “Đã bảo rồi mà, em sẽ gạt phăng tiền bối ra.”


“Có điều, chuyện đó tính sau đi,” cậu nói, “Giờ thì chúng ta… tiếp tục thôi chứ nhỉ!”


“Haha,” Nakashima bật cười lớn, “Được được được!”


Cậu chống tay ngang hông: “Chúng ta tiếp tục!”


Điểm số giằng co leo thang.


“Cú đánh tuyệt vời! Đến từ cú bứt phá ở cánh của tuyển thủ Hinata!”


“Ôi chao! Không cứu kịp rồi… Thật đáng tiếc quá.”


“Trời đất ơi, đập bóng hàng sau! Tuyển thủ Hinata hình như không có đường bóng nào là không thạo thì phải!”


Nghe bình luận viên cảm thán, Takeda cũng cảm thấy tự hào lây: “Hiếm thấy thật đấy, hiếm khi nghe thấy tên Hinata liên tục ghi điểm thế này!”


Quan sát một lúc, Ukai lên tiếng: “… Là do cơ cấu nhân sự.”


“?”


“Đội hình trận này chúng ta tung ra thiên về phòng thủ nhiều hơn,” ông suy ngẫm, “Bản thân Wakutani Minami cũng là một đội hình thiên hướng phòng thủ, hai bên rất dễ đánh vào thế giằng co… Mà tuyển thủ trên sân có khả năng dứt điểm điểm số tuyệt đối thì chỉ có Hinata, cho nên em ấy mới ghi nhiều điểm đến vậy.”


“Hơn nữa……” Ukai hơi khựng lại, “Khát khao tấn công của Hinata trận này sao mà mạnh dữ vậy nhỉ?”


Trong tiếng còi của trọng tài, hiệp một kết thúc với chiến thắng tạm thời nghiêng về Karasuno.


“Huấn luyện viên,” Hinata ánh mắt vẫn đặt trên người Wakutani Minami, “Điều chỉnh lại đội hình ra sân hiệp sau một chút đi ạ.”


Cậu nói: “Cho Azumane tiền bối với Tsukishima vào sân, Tadashi với Đội trưởng ra nghỉ đi ạ.”


“Ơ,” Ukai sửng sốt, “Một hơi thay liền hai người luôn?”


“Vâng,” Hinata gật đầu, “Em muốn gây chút áp lực lên họ……”


“…… Còn muốn tăng áp lực nữa á?”


Hinata khựng lại một chút: “Em sẽ biết kiềm chế mức độ ạ.”


“……?” Ukai hoang mang, nhưng điều đó không ảnh hưởng tới việc ông làm việc chính: “Chẳng hiểu em đang nói cái gì nữa. Thôi kệ, thế nếu tiếp theo muốn tăng áp lực thì Azumane, Tsukishima hai đứa lại đây. Tiếp theo hai đứa đổi vị trí này, sau đó…”


“Chỉ là tình huống của đội họ thế này,” ở phía cuối đội hình đang đi trở lại sân thi đấu, Hinata đăm chiêu suy nghĩ, “Tự dưng em lại nhớ tới một người khác.”


“Nếu là tình huống này thì hình như thật sự không nên thả tiền bối sang Wakutani Minami.” Cậu lẩm bẩm, “Đau đầu thật đấy…”


Hiệp hai bắt đầu.


Màn thay người ngay đầu hiệp của Karasuno khiến ai nấy đều chấn động. Chưa từng thấy cái đội ngũ nào đang dẫn trước mà lại tự dưng thay người, thậm chí thay vào toàn là những Tay đập bóng chiến đét của Karasuno, một đổi hai luôn mới sợ. Đến cả bình luận viên cũng phải đổ mồ hôi hột giùm Wakutani Minami, không biết còn tưởng hai trường là mối thù kiếp trước nữa cơ, kết quả tra lại lịch sử nhiều năm qua thậm chí hai đội còn chưa chạm mặt nhau được mấy lần. Đếm trên đầu ngón tay thì Wakutani Minami thậm chí còn không nằm trong bùng binh tình yêu (?) phức tạp của Karasuno, vô tội hệt như một Steven đi ngang qua, cuối cùng bình luận viên chỉ đành đoán xem có phải Karasuno đang thử nghiệm đội hình mới để chuẩn bị đại chiến với người tình cũ (?) hay đối thủ lâu năm hay không.


… Xin chào, đúng là đang thử nghiệm đội hình mới thật.


… Nhưng mà, thực sự là để đối trận với Wakutani Minami đấy.


Tân binh đứng trên sân cũng vô tội hệt như khán giả xem đài, cảm giác sống trên đời mười mấy năm rồi vẫn thấy bất lực trước cái kiểu mô hình “Hina want it Hina got it” (Hinata muốn gì có đó) này. Trong khi đó, các tiền bối khóa trên lại trưng ra bộ mặt thản nhiên đầy bình tĩnh.


Ôi dào, sau này còn nhiều sóng gió to lớn hơn nữa cơ, thế này đã là gì đâu (chắc chắn luôn).


Đội hình của Karasuno đương nhiên không phải thay vào cho vui. Đã bảo tăng áp lực là phải tăng áp lực thật. Yamaguchi cùng Daichi sở dĩ được tung vào sân trước là vì họ đủ toàn diện, cũng có đủ khả năng để ứng phó với đại đa số tình huống có thể xảy ra. Đối với một đội bóng không có thời gian nghiên cứu chuyên sâu từng đối thủ thì cách ứng phó đó là đủ an toàn. Còn việc thay người…


Ukai trầm tư, thay người là để làm gì nhỉ? Hinata thực ra không phải kiểu người ác tới mức thích ỷ mạnh hiếp yếu. Nếu xác nhận thực lực đối phương chênh lệch lớn, cậu sẽ càng nghiêng về việc trao cơ hội ra sân thi đấu cho nhiều tuyển thủ hơn. Thế nhưng thật hiếm thấy, đối mặt với Wakutani Minami, lựa chọn của cậu lại không phải là thay các cầu thủ dự bị vào để cảm nhận trận đấu, mà lại là thay vào một Azumane tấn công mạnh mẽ hơn cùng một Tsukishima có kỹ năng chắn bóng trước lưới cực kỳ ưu tú……


Từ từ đã.


Ông ngẩn người, chẳng lẽ hai cái thằng ranh này vẫn còn đang chiến tranh lạnh đấy à?


“Tạo áp lực sao?”


Tsukishima đứng trước lưới cất tiếng hỏi.


“Ừm,” Hinata trả lời, “Đừng để bọn họ dễ chịu.”


“Chậc.” Tsukishima bật ra một tiếng thở dài qua kẽ răng, không nói thêm gì nữa.


Azumane đứng ở bên cạnh cảm giác như mình đang nằm giữa hai cái máy điều hòa công suất lớn phát ra hơi lạnh ngắt. Anh cảm thán với Nishinoya ở hàng sau: “Hai đứa nó cứ như thế này thật sự không sao đấy chứ?”


Nishinoya nghiêng đầu: “Thì có vấn đề gì đâu?”


“Không sao không sao hết,” anh xua tay cái bộp, “Lát nữa cứ nhìn là biết.”


“Dù sao thì,” anh nói, “Shoyo cũng đâu có thiên vị ai đâu.”


… Chính vì như thế nên mới đáng lo đấy chứ.


Azumane thở dài.


Chính vì Hinata sẽ không thiên vị bất kỳ ai, nên anh mới lo cho Tsukishima. Nếu thái độ của cậu nhóc trên sân không đúng, trong cuộc cạnh tranh vị trí Cầu thủ xuất phát, chắc chắn cậu nhóc sẽ bị tụt lại phía sau.


Nghĩ tới những vấn đề có thể xảy ra, Azumane liền cảm thấy người như đang ở trên thiên đường, trạng thái cực kỳ thư thái.


Tâm đã thăng thiên (chắp tay niệm Phật).


“Bớt lo mấy cái chuyện tào lao đó đi.” Sugawara cho cậu một vỗ vào lưng, “Lại bắt đầu làm triết gia đấy à?”


Mấy tân binh ra sân cho đủ đội hình cảm giác Karasuno đúng là một cái ổ đầy sự kỳ quặc. Trời đất ơi chúng ta thực sự là tới đây để thi đấu đấy à? Sao trên sân sáu người mà hai người chiến tranh lạnh, hai người chực lao vào đánh nhau, một người tự do tự tại, còn lại mỗi mình tớ chỉ muốn quay về phía khu vực chờ ra sân hướng về phía một người anh em cùng cảnh ngộ khác mà cất cao tiếng hát:


Cậu mau quay lại đi! Tớ không chịu nổi nữa rồi ——


Bro, cố lên nhé.


Ở khu vực chờ ra sân, Middle Blocker vừa bị xoay vòng xuống bench nở một nụ cười hiền lành vô hại với cậu ta.


Trận đấu không vì những màn tấu hài Manzai của họ mà có bất kỳ biến chuyển nào. Cán cân chiến thắng vẫn nghiêng vững chắc – không, thậm chí là nghiêng một cách điên rồ về phía Karasuno. Karasuno đâu phải tự dưng bị Nekoma tra tấn và chỉ bảo suốt thời gian qua. So với một Nekoma vang danh cả nước, Wakutani Minami phòng thủ có tốt đến mấy thì cũng chẳng thể nào so sánh được với một Nekoma được rèn giũa ở Tokyo – nơi quy tụ nhiều trường trung học và tuyển thủ ưu tú nhất cả nước!


Azumane chỉ mới thử đao nhẹ nhàng một cú đã lập tức ghi điểm. Cho dù có giằng co vài lượt bóng thì cũng không thể thay đổi được kết cục cuối cùng. Bảng điểm của Karasuno lại lật sang một trang mới, làm cho các tuyển thủ Wakutani Minami bắt đầu nôn nóng. Mà tâm đã loạn thì—


Động tác liền rối bời.


Bản thân họ là một đội bóng gồm nhiều học sinh sinh năm hai, năm ba hợp thành, nhờ sự phối hợp ăn ý mà thể hiện xuất sắc. Thế nhưng giờ phút này đối mặt với Karasuno, họ thậm chí còn có cảm giác như đang đối đầu với Shiratorizawa vậy. Khâu tấn công của đối phương đem lại áp lực quá lớn, hơn nữa…… bọn họ thật sự có một Tay đập bóng không hề thua kém Ushijima Wakatoshi, thậm chí còn đáng sợ hơn cả Wakatoshi!


Đã thế đối phương mới chỉ là học sinh năm nhất!


Chuyền hai Hanayama của Wakutani Minami bắt đầu cuống cuồng. Đường chuyền của Libero Akiu từ phía sau bay tới một cách hỗn loạn.


… Thì biết làm sao được chứ, tổng thể không thể trông đợi Akiu khi đối đầu với số 10 của Karasuno mà vẫn có thể chuyền một chuẩn xác tới vị trí được.


Chật vật chạy theo bóng vài bước rồi đẩy bóng về phía trước lưới, Hanayama ngã ngửa ra sàn rồi vội vàng bò dậy. Trong sự hoảng loạn, đường chuyền hai mà cậu ấy đưa ra cũng rối như một mớ bòng bong. Vị trí của Nakashima không tốt lắm, người thích hợp nhất chỉ có Kawatabi. Cậu ấy chỉ có thể vừa chuẩn bị phòng thủ vừa cầu nguyện trong lòng:


Làm ơn, ghi điểm giùm tôi với!


Sau đó, bị chắn chết tươi.


Số 11 đeo kính của Karasuno bình tĩnh xuất hiện trước lưới, thực hiện một cú chắn bóng chết hoàn hảo, rồi sau đó quay đầu nhìn về phía số 10 bên cạnh mình.


Giờ khắc này, trên người cậu ta toát ra một cảm giác vô cùng đặc biệt.


Hanayama bừng tỉnh đại ngộ.


Là cảm giác hoàn toàn không khác gì số 10 của Karasuno……


“Đương nhiên rồi”.


Tấn công cũng tốt, phòng thủ cũng hay, thứ mà họ truyền tải ra đều cùng một ý nghĩa:


Chúng tôi đã thấu thị hoàn toàn các người rồi.


… Thế này thì đánh đấm kiểu gì nữa đây?!


“Đáng sợ thật đấy,” Azumane cảm thấy còn may là ở chung một đội, bằng không ít nhất cũng phải nằm mơ thấy ác mộng ba ngày liền, “Cảm giác bọn họ sắp bị đánh cho phát khóc luôn rồi kìa… Hinata, trước đây em có xấu tính như thế này đâu?”


“Ơ,” Hinata thừa nhận, “Tạo áp lực thì đúng là hơi lớn thật, nhưng mà…”


Cậu nhìn sang bên kia lưới mỉm cười: “Xem ra…”


“Mục đích đã đạt được rồi.”


Ở bên kia lưới, Hanayama lau mồ hôi, nghiến răng nghiến lợi. Đúng lúc đang suy nghĩ xem nên tổ chức đợt tấn công tiếp theo thế nào để di chuyển sự chú ý của Kawatabi đang nổi trận lôi đình, thì Nakashima đã tiến lại gần bên cạnh Hanayama, hạ thấp giọng:


“Tiếp theo… Chuyền bóng cho tớ đi.”


Ánh mắt cậu ấy xuyên qua số 11 vừa thể hiện xuất sắc khi nãy, nhắm thẳng vào Hinata đang hé lộ nửa thân mình đứng cạnh cậu ta: “Cậu ta vừa cho tớ một chút cảm hứng……”


“Tớ không muốn thừa nhận… rằng mình lại chịu thua cậu ta dễ dàng như thế đâu!”



Bình luận


bottom of page