Tiến lên! (86)
“Đường bóng thay đổi rồi.”
Quan sát một lúc, Kageyama cất lời.
“Không sai không sai,” Nishinoya – người vừa mới xoay vòng ra nghỉ – hai tay khoanh trước ngực, gật gật đầu vẻ làm như có thật: “Đúng là vậy thật… Đường bóng đưa cho Nakashima nhiều hơn hẳn.”
“Tiền bối không lo lắng sao?” Masaaki hỏi.
“? Có cái gì mà phải lo lắng chứ,” Nishinoya sửng sốt một chút, rồi vung tay vỗ mạnh một phát vào hông cậu em khóa dưới đang chất chứa nhiều tâm sự, câu lấy cổ Masaaki kéo cậu ta khom lưng xuống: “Nhìn cho rõ vào hả đàn em!”
“Tên kia vẫn đang đứng ở trên sân kia kìa!”
Ở giữa sân, đối mặt với một đợt thử thách nữa đến từ Nakashima, Tsukishima giữ vẻ mặt vô cùng bình tĩnh. Tốc độ quả này hơi nhanh, chắn chết hoàn toàn là điều không thể, thế nên cậu đổi mục tiêu sang chạm bóng. Phương hướng bay của quả bóng chuyền bị cậu làm chệch đi, vồng cao lên rồi bay dạt ra phía sau. Tsukishima thậm chí còn chẳng buồn ngoảnh đầu lại, cậu lùi về sau vài bước để tự tạo khoảng cách lấy đà cho mình, mà ngay phía sau cậu, một bóng hình đã vội vã lao theo hướng quả bóng chuyền vừa dạt ra ——
Hinata Shouyou!
Chỉ khi người nọ chạy đà trên sân bóng, đám người Masaaki mới lần đầu tiên đứng ở một góc độ khách quan để quan sát sự tồn tại của cậu ấy.
Cứu được bóng rồi!
Masaaki siết chặt nắm đấm.
Vẫn chưa đủ đâu.
Kageyama nhìn chằm chằm từng động tác của đối phương, nếu người đó là Hinata, chỉ cứu được bóng thôi thì chưa bao giờ là đủ cả…
Quả nhiên! Một cú chuyền một cực kỳ chuẩn xác và êm ái!
Sugawara quay lưng về phía lưới bóng chuyền, ánh mắt chạm nhau trong tích tắc với Hinata ở hàng sau. Sau khi quan sát và sắp xếp lại đội hình hai bên, mục tiêu chuyền bóng của anh là —
Là Hinata sao?
Không, là Daichi!
Đúng lúc ánh mắt của tất cả mọi người còn đang mải miết đuổi theo vị tuyển thủ vừa thực hiện một màn trình diễn cá nhân mãn nhãn kia để chờ đợi cậu tiếp tục bùng nổ, thì Đội trưởng của Karasuno đã bứt phá từ đòn tấn công biên và gọn gàng dứt điểm ăn điểm.
“Dễ bị lừa thật đấy nha,” Nishinoya nghiêng đầu đánh giá, “Shouyou đúng là quá dễ thu hút sự chú ý của toàn bộ hàng chắn trước lưới mà.”
“Nhưng mà rất thành công,” Kageyama đăm chiêu, “Có điều, kể cả Sugawara tiền bối không chuyền cho cậu ấy thì thực tế Hinata vẫn có thể ghi điểm được, hơn nữa nếu chuyền cho cậu ấy, độ ổn định chắc chắn sẽ còn cao hơn chút nữa đúng không?”
“Thế thì sẽ bị chắn bóng mất chứ ạ?” Masaaki hỏi, “Vừa rồi Sugawara tiền bối chuyền cho Đội trưởng, chẳng phải là vì ở hướng của Hinata đang có tới hai người đứng chắn, thậm chí từ cánh bên còn có thể thêm một người nhảy vào bổ sung thành hàng chắn ba người sao?”
“Mấy cái hàng chắn ba người quèn đó,” Nishinoya cười lớn vỗ bộp bộp hai phát vào lưng cậu em khóa dưới, “Đừng có coi thường Shouyou chứ!”
“Ừm,” Kageyama bình tĩnh tiếp lời, “Trình độ chắn bóng trong tỉnh, người vượt qua được Tsukishima vốn chẳng có mấy ai. Nhưng kể cả là một Tsukishima quá đỗi quen thuộc với Hinata thì cũng rất khó để ngăn cản được cậu ấy.”
“Cơ mà,” Ennoshita sực nhớ ra, “Đội bóng có trình độ chắn bóng cao nhất trong tỉnh… rất có thể sẽ là đối thủ ở trận tiếp theo của chúng ta đấy nhé.”
Masaaki mở lịch thi đấu ra, dò theo từng dòng rồi ngước lên, “… Date Tech ạ?”
“Chính xác,” Tanaka chợt thấy nhức nhối ở vết thương lòng cũ, nhưng ngay sau đó sục sôi khí thế: “Năm ngoái bị bọn họ chắn cho tức muốn hộc máu! Năm nay nhất định phải rửa sạch mối nhục này!”
“Hàng chắn của Date Tech,” Masaaki suy ngẫm, “Còn khó nhằn hơn cả Tsukishima sao ạ?”
“Cái đó thì không phải,” Nishinoya nói, “Nói về Date Tech ấy mà…”
Anh gật gật đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Tsukishima là kiểu hơ wa hơ wa, còn Date Tech lại là kiểu pằng pằng! Đoành! kiểu kiểu thế đấy!”
“…………”
Kageyama cố gắng đem CPU của mình ra chạy phần mềm dịch thuật phiên bản Hinata, vắt óc suy nghĩ một hồi: “Ý là Tsukishima thì sẽ mềm mỏng hơn chút, còn Date Tech thì cứng rắn hơn đúng không?”
“Ái chà! Tới lượt anh rồi!” Giữa sân Karasuno lại vừa ghi điểm, Nishinoya bật nhảy vọt ngay vào sân.
“… Sao tôi vừa mới ra sân nghỉ một tẹo đã nghe thấy có người nói xấu mình rồi nhỉ?”
“? Tsukishima sao cậu lại xoay vòng xuống đây rồi?” Kageyama đẩy người cậu ta ra để nhìn vào bảng điểm, Karasuno vẫn đang dẫn trước, nhưng……
“Khoảng cách điểm số bị thu hẹp lại rồi?” Kageyama nhíu mày, “Đừng có che tầm mắt tôi, để tôi nhìn xem… Cái tên Nakashima đó… Tấn công đúng là có nghề đấy chứ.”
“Phương thức tấn công điển hình của một 'Người Khổng Lồ Tí Hon'.” Tsukishima bình tĩnh nói, “Rất kinh điển, kỹ xảo không chiến được bọn họ nắm bắt cực kỳ toàn diện, đặc biệt là những cú Block Out.”
Tsukishima tháo kính ra lau lau, mồ hôi đầm đìa đúng thật là đáng ghét, mấy cái vân tay cùng vết nước đọng làm tròng kính trở nên mờ tịt. Cậu nhìn lại về phía giữa sân, lẩm bẩm: “Block out……”
Đánh chạm tay bay ra ngoài là ưu thế lớn nhất của các vận động viên vóc dáng nhỏ bé khi đối đầu với hàng chắn cao lớn. Thế nhưng thực tế cho đến tận khoảnh khắc này, Hinata… vẫn chưa hề dùng chiêu đánh chạm tay bay ra ngoài để lấy bất kỳ một điểm nào.
Cậu ta không biết làm sao?
Ý nghĩ này thậm chí còn chưa kịp định hình trọn vẹn trong đầu thì đã bị Kageyama ném ngay ra sau đầu. Không đời nào, Hinata chắc chắn biết làm, vậy nên lý do duy nhất khiến cậu ấy chưa dùng đến chỉ có thể là……
Chưa đủ mạnh.
Wakutani Minami, vẫn chưa đủ mạnh.
Hồi tưởng lại tư liệu đã đọc trước trận đấu, Kageyama nhanh chóng đưa ra phán đoán: Chiều cao trung bình của Wakutani Minami không cao, người cao nhất thậm chí còn chưa tới 1m90. So với một Date Tech sở hữu cả một 'cao nguyên' với chiều cao toàn khởi điểm từ 1m85 trở lên, Wakutani Minami cùng lắm chỉ tính là một 'đồng bằng' mà thôi. Đương nhiên Karasuno chẳng có tư cách gì đi cười nhạo người ta, nhà mình thì đủ thể loại từ cao nguyên, bồn địa, đồi núi cho tới biển, nhìn kiểu gì cũng không giống một đội hình tiêu chuẩn. Thế nhưng đối với một Hinata hiện tại còn chưa chạm tới mốc 1m70 mà nói, khoảng cách chiều cao vỏn vẹn mười mấy centimét cùng trình độ trong tỉnh của Wakutani Minami hoàn toàn không thể ép cậu ấy phải đem chiêu đánh chạm tay bay ra ngoài ra dùng!
“Đỡ bóng tốt!”
Nishinoya trở lại giữa sân, giải phóng Hinata khỏi nhiệm vụ phòng thủ đỡ bóng. Đội hình hiện tại chính là trạng thái đáng sợ nhất của Karasuno trong trận đấu này. Huyền thoại về Libero xuất sắc nhất cấp hai trong tỉnh vẫn đang tiếp tục được lưu truyền ở cấp cao trung. Nhìn quả bóng chuyền xé tan hàng chắn lao tới, Hinata nhón nhẹ mũi chân, cơ thể dãn ra, một cú móc tay một bên cực kỳ đẹp mắt đã vớt gọn quả bóng mà Kawatabi vừa dốc hết toàn lực đập sang. Màn trình diễn ấy làm cho các tay đập bóng đứng bên ngoài đường biên phải nhíu chặt lông mày. Chỉ cần một trong hai người – cậu hoặc Hinata – đứng ở hàng sau, coi như đã tuyên án tử hình cho mọi đợt tấn công nhắm vào tuyến sau. Kẻ nào dám cả gan đập bóng xuống hàng sau để thách thức khả năng phòng thủ của hai người họ thì chắc chắn sẽ phải trả một cái giá cực kỳ đắt.
Sugawara điều chỉnh vài bước chân. Đối mặt với quả bóng chuyền đang vẽ nên một đường cong cao vồng rồi rơi xuống, anh nhận ra sự chú ý của đối phương một lần nữa lại bị Hinata – người đang lùi lại lấy đà – hút trọn. Anh nhẹ nhàng gẩy bóng, Azumane bật nhảy lên cao!
“Đừng có quá trớn, Karasuno!”
Nakashima vặn người thật mạnh, gượng ép đập quả bóng đi chệch hướng!
Hỏng rồi!
Cơ hội tới rồi!
Ở hai bên lưới, đối mặt với quả bóng đang bay ngược về phía khoảng trống nội sân Karasuno, trong lòng tuyển thủ hai bên đồng loạt phát ra tiếng gào hoàn toàn trái ngược.
Phải với tới bóng! Không thể để bóng dạt ngược lại sân Karasuno như thế được! Bằng không thì……!
Bốp!
Hinata – người bật nhảy chậm hơn Azumane một nhịp – trong ánh mắt thậm chí còn chẳng có sự hiện diện của đối thủ đang liều mạng với tay cứu bóng. Cậu chỉ đăm đăm nhìn chằm chằm vào quả bóng chuyền ba màu, rồi thực hiện một đường đập chéo nhỏ gần như song song với lưới bóng chuyền, cắm thẳng quả bóng xuống mặt sân Wakutani Minami.
Ghi điểm!
“…… Quá bá đạo,” trong tiếng lẩm bẩm cảm thán của bình luận viên, bảng điểm lại lật sang một trang mới, khoảng cách điểm số giữa Karasuno và Wakutani Minami lại tiếp tục kéo rộng ra, “Tỷ lệ ghi điểm của tuyển thủ Hinata quá mức bá đạo… Cậu ấy chắc phải gánh tới hơn một nửa tổng số điểm của Karasuno mất rồi…”
“Hơn nữa tính đến thời điểm hiện tại, chúng ta thậm chí còn không thể nói rằng các tuyển thủ Wakutani Minami đã phạm phải sai lầm gì… Lý giải duy nhất chỉ có thể là tuyển thủ Hinata quá mức kinh hoàng. Thật khó mà hình dung được, một tỷ lệ ghi điểm cùng kỹ thuật cá nhân khủng khiếp đến nhường này lại xuất hiện ở một Karasuno vốn nổi tiếng với lối chơi đoàn kết và tấn công đa điểm, chứ không phải một Shiratorizawa vốn nổi tiếng với chiến thuật Ace gánh đội.”
“Nếu anh đã nói như vậy thì tôi bắt đầu cảm thấy mong chờ trận đấu giữa Shiratorizawa và Karasuno rồi đấy. Tuyển thủ Wakatoshi và tuyển thủ Hinata, hai vận động viên thuộc hai phong cách hoàn toàn trái ngược nhau như vậy khi đối đầu thì trận đấu sẽ có dáng vẻ thế nào đây?”
“Hahaha, làm gì có ai mà không mong chờ cuộc đại chiến tranh giành danh hiệu Ace mạnh nhất Miyagi cơ chứ! Nhưng mà trước đó……” Bình luận viên mỉm cười, “Hãy cứ tập trung ánh mắt vào trận đấu này đã. Đối mặt với thế công đáng sợ cùng khoảng cách điểm số đang ngày một nới rộng của Karasuno, Wakutani Minami sẽ đưa ra đòn phản công như thế nào đây?”
Khác với sự hoảng loạn mà người ngoài tưởng tượng, dù cho các tuyển thủ Wakutani Minami liên tục té ngã, bò dậy, cứu bóng rồi lại mất điểm, dù cho so với lối tấn công mượt mà quyết đoán của Karasuno thì biểu hiện của họ có phần chật vật và thảm hại, thế nhưng kể từ sau khi Nakashima thốt ra câu nói đó, họ đã không còn tự rối loạn nữa. Đối với đội bóng này, Nakashima mang một ý nghĩa vô cùng đặc biệt. Nakashima – người mang theo thư giới thiệu của vị huấn luyện viên thiên tài nhà Karasuno để bước chân tới Wakutani Minami – chưa từng dựa vào lá thư đó để giành lấy sự công nhận của mọi người. Chính tính cách điềm tĩnh, kỹ thuật ưu tú, cùng từng cú cứu bóng, từng đợt tấn công và từng lần xốc lại tinh thần cho cả đội mới là thứ giúp cậu ấy thu phục được sự tôn trọng của tất cả. Họ không phải là một tập thể được gắn kết bởi huấn luyện viên, mà chính Nakashima mới là sợi dây kết nối toàn đội. Cho nên chỉ cần Đội trưởng lên tiếng, họ liền hiểu rõ ——
Chúng ta phải dốc sức giành lấy cơ hội cho cậu ấy!
Đừng có làm như cái thằng nhóc kia hơn Đội trưởng nhà này nhiều lắm không bằng!
Chạy tiếp đi! Chạy tiếp đi nào!
Cơ bắp đang gào thán, axit lactic tích tụ giữa các bó cơ làm cho đôi chân trở nên nặng trịch, toàn thân như đang gào lên đòi nghỉ ngơi. Thế nhưng ý chí từ bộ não đã đè bẹp sự mệt mỏi của thể xác, kéo toàn bộ cơ thể tiếp tục guồng chân chạy dọc mặt sân!
Cứu được bóng rồi!
Hanayama xoay người đột ngột, thân mình thậm chí còn đứng không vững, thế nhưng cậu ấy vẫn liều mạng mở to mắt, mặc kệ mồ hôi chảy vào mắt làm cay xè, chỉ sợ nhỡ mất thời cơ bóng chuyền rơi xuống. Phải bắt trọn khoảnh khắc hàng chắn Karasuno hạ xuống, phải chuyền một quả bóng thật êm, thật thoải mái, để Đội trưởng của chúng ta, Ace của chúng ta……
Đường đường chính chính đánh bại cậu!
Mà ở bên kia lưới, cái gã tí hon đó vẫn không hề bị khí thế từ Wakutani Minami áp đảo. Cậu thậm chí chỉ đơn giản liếc qua trước lưới một cái rồi đã bứt phá độ cao, xuất hiện một cách chuẩn xác ngay trên đường bóng của Nakashima. Ngay cả trọng lực cũng chẳng thể níu giữ cậu dù chỉ một li!
Làm sao mà làm được cơ chứ!
Trong tiếng kinh hô của tất cả mọi người, đối mặt với hàng chắn của đối phương, Nakashima nghiến chặt răng, dốc hết tàn lực!
Hinata thu ngón tay lại.
“Ra ngoài biên!”
Trọng tài một lần nữa ra hiệu Karasuno ghi điểm. Bảng điểm lật sang trang mới hệt như một ngọn núi đè nặng lên tâm trí. Trong sự im lặng như tờ, Nakashima mở bừng mắt ra.
Cậu nhìn Setter của đội mình, ánh mắt bình tĩnh nhưng kiên định đến cùng cực: “Tiếp tục chuyền bóng cho tớ.”
“… Được!”
Mọi người lên tiếng đáp lại vị đội trưởng của mình.
Chỉ cần cậu ấy vẫn còn muốn khiêu chiến, vậy thì… chúng ta vẫn chưa thua!
Hinata lùi lại hai bước, tỏ vẻ khoái chí: “Tốt lắm tốt lắm,” cậu hưng phấn, “Nếu mà chịu từ bỏ ngay tại đây thì đã chẳng phải là Nakashima tiền bối rồi!”
Đúng vậy, người tiên phong vĩ đại từng trao cảm hứng cho một Hinata trong quá khứ vốn chẳng thể tiếp tục đứng trên sân với tư cách Tay đập bóng sẽ không bao giờ dừng bước ở nơi này.
…… Vậy thì, cứ để chính tay tớ đi lấy điểm số này trước đã!
Bằng không, các anh tuyệt đối sẽ không thể nào vượt qua được bọn tớ đâu.
Karasuno phát bóng.
Nhìn Middle Blocker Inoue đứng ở khu vực phát bóng đưa ra một cú phát bóng hỗn loạn thiếu kỹ thuật, Wakutani Minami thậm chí còn thấy có chút may mắn.
Giữa Wakutani Minami và Karasuno có một khoảng cách thực lực rõ ràng, bọn họ thừa nhận điều đó, thế nhưng……
Họ vẫn không muốn từ bỏ, họ vẫn có thể giành lấy điểm số!
Họ vẫn còn cơ hội!
Cho nên, dù có bị nhạo báng là yếu đuối hay bị chê cười là trốn tránh đi chăng nữa, họ vẫn phải chộp lấy từng cơ hội mà Karasuno tạo ra!
Đoạn này không có Tsukishima phát bóng theo lượt, chỉ là một tân binh phát bóng theo lượt mà thôi……
Dù chỉ một lần thôi cũng được!
Mỗi một điểm số lúc này đều trân quý biết bao!
“Cơ hội tới rồi!”
Cú phát bóng của Inoue – vốn chỉ dừng ở mức đưa được bóng qua lưới – đương nhiên là một cơ hội vàng. Bóng được chuyền đẹp mắt lên trước lưới, hàng phòng thủ của Karasuno đã hạ xuống, mà cái kẻ đáng sợ nhất thì lại đang đứng ở vị trí giữa sân khiến người ta không thể thấu thị được ý đồ. Thế nhưng tất cả bọn họ đều hiểu rõ, dù cho đối phương có thích Nakashima hay ngưỡng mộ "Tiểu Khổng Lồ" đến thế nào đi chăng nữa……
Cậu ta, tuyệt, đối, sẽ, không, nương, tay.
Cậu là Tay đập bóng thấp bé nhất, nhưng lúc này lại là bức tường thành khó lòng sụp đổ nhất đối với Wakutani Minami.
“Tới đây Đội trưởng!”
Nakashima bật nhảy lên cao. Tốc độ quỷ mị của Hinata được bộc lộ đến mức tối đa, cậu đã vào đúng vị trí. Cậu không chỉ dự đoán chuẩn xác đường bóng của Nakashima, mà thậm chí chẳng ai hiểu cậu làm cách nào mà dù bật nhảy sau nhưng lại chạm tới điểm cao nhất trước đối phương. Kết hợp với khả năng dừng trên không bá đạo, bóng ma tuyệt vọng lại một lần nữa trèo lên tâm trí của các tuyển thủ Wakutani Minami.
Dù có như thế thì vẫn phải làm!
Nakashima gần như tuyệt vọng, dùng hết toàn bộ sức lực ép quả bóng quệt nhẹ vào tay Hinata rồi bay vút về hàng sau. Để tránh lặp lại thảm án đánh chạm tay ra ngoài thất bại khi nãy, cậu đã mạo hiểm chuyển mục tiêu từ ngón tay sang lòng bàn tay của Hinata. Dù Hinata đã kịp phản ứng, nhưng ở góc độ này nếu thu tay né tránh thì bóng cũng sẽ rơi thẳng vào sân nhà, vì thế Hinata lựa chọn đưa tay nâng bóng lên cao ——
Và rồi, bóng đi quá cao.
Quả bóng thậm chí còn chưa kịp chạm đất đã đập thẳng vào tường thi đấu. Bảng điểm của Wakutani Minami rốt cuộc cũng lật thêm được một trang!
Hoàn toàn không thể ngờ tới, một cú đập bóng đánh bừa trong hoảng loạn rốt cuộc lại đục lủng một lỗ trên bức tường phòng thủ đáng sợ nhất của Karasuno!
“Đánh hay lắm.”
“… Vận khí mà thôi.”
Đối mặt với lời khen ngợi của Hinata, Nakashima thậm chí còn chưa hoàn toàn hoàn hồn khỏi sự bàng hoàng khi đột phá được hàng phòng thủ đối phương, chỉ biết lẩm bẩm.
“Thế thì không đúng rồi,” Hinata vận động xoay cổ tay cổ chân, “Người chiến thắng ấy mà, chính là phải đến cả vận may…”
“… cũng đứng về phía mình nữa.”
“Vậy thì,” Hinata hơi nhếch mắt, nhìn bóng hình cao lớn hơn ở bên kia lưới, “Đến lượt bọn em phản công chưa nhỉ?”
Đáp lại cậu là tuyển thủ của Wakutani Minami đã đứng sẵn ở khu vực phát bóng.
Cùng với quả bóng chuyền đang bay vút lên không trung.
Wakutani Minami chính thức phát động đợt tấn công!
“Phát tốt lắm!” Hinata cười lớn, nhấn chân bứt tốc.
“Tuyệt vời!” Bình luận viên cất tiếng khen ngợi, “Tuyển thủ Hinata quả nhiên cũng thạo chiêu này, một cú đánh chạm tay bay ra ngoài cực kỳ mãn nhãn!”
… Đáng ghét thật đấy.
Nakashima chớp chớp mắt vài cái, không rõ là đang cố gạt đi mồ hôi hay là nước mắt nữa.
Sao cái gì… cậu ta cũng xuất sắc đến thế cơ chứ!
Và cùng với điểm số vừa rồi của Karasuno, điều đáng sợ nhất đã xảy ra.
Xoay vòng vị trí, tới lượt Karasuno phát bóng.
Hinata Shouyou.


Bình luận