top of page

Tiến lên! (87)

Ảnh của tác giả: Tsukishima Kei
Tsukishima Kei
6 thg 9
12 phút đọc

“Xét về vị trí thì…… Đánh đường biên trước sẽ tốt hơn.”


Hinata tung bóng lên cao, nhắm thẳng vào vị trí đường biên ở hàng sau. Libero của Wakutani Minami hàng sau thậm chí còn chẳng buồn đoán hướng bóng, dù sao thì những cú đập bóng hay phát bóng nhắm vào đường biên của gã này từ đầu tới giờ chưa từng bay ra ngoài bao giờ, mặc kệ thế nào cứ coi là bóng trong sân mà xử lý trước đã!


…… Không đúng.


Số 10 của Karasuno…… Vẫn là người thuận tay trái sao?! Sao lúc trước lại không phát hiện ra chứ?!


Độ xoáy bất ngờ nằm ngoài dự đoán khiến Libero đỡ bóng đỡ văng ra ngoài, đồng thời cũng khiến bầu không khí bên phía Wakutani Minami càng thêm phần nặng nề.


Lượt phát bóng thứ hai.


Ghi điểm!


Lần này Hinata nhắm thẳng vào khoảng trống giữa vị trí số 5 và số 6 ở hàng sau, khiến hàng phòng thủ rơi vào cảnh nhường bóng rồi phối hợp sai lầm.


Lượt phát bóng thứ ba.


… Hình như ép người ta hơi gắt quá rồi thì phải.


Hinata xoay xoay quả bóng trong tay, rồi sau đó tung bóng lên thật cao.


Phải làm cho bọn họ thả lỏng ra một chút đã……


Ở bên ngoài đường biên, Kageyama Tobio nhíu chặt lông mày.


“Cậu ta đang làm cái trò gì thế?”


“?”


Đối mặt với một loạt dấu chấm hỏi hiện lên trên đầu những người xung quanh, Kageyama có chút mất kiên nhẫn: “Tại sao lại phát bóng nhắm thẳng vào giữa sân? Trình độ đỡ bóng của đối phương là tốt nhất còn gì, nếu bị cứu được bóng thì lại phải tính toán đến đợt tấn công tiếp theo, phát bóng nhắm vào những người khác chẳng phải sẽ tốt hơn sao?”


“Nói không chừng chỉ là muốn phát bóng ổn định thôi…… Phát bóng nhắm vào tay đập biên để quấy nhiễu đợt tấn công tiếp theo của họ thì cũng đâu có vấn đề gì?”


“Đừng có giỡn chứ, mới là hiệp thứ hai thôi, thể lực của cậu ta hoàn toàn không có vấn đề, kỹ thuật cũng chẳng hề bị biến dạng, phát bóng trực tiếp ăn điểm không phải tốt hơn sao,” Kageyama chống tay lên cằm, vừa cắn ngón tay vừa bất mãn lẩm bẩm: “Làm cái gì thế? Chơi thả à?”


Ở giữa sân, tuy rằng điểm rơi không nằm ở đường biên, thế nhưng vị trí quả bóng này vẫn hiểm hóc như cũ, chỉ thẳng về phía Đội trưởng của Wakutani Minami. Mà sau khi đã đối chọi gay gắt suốt cả một trận đấu, Đội trưởng của Wakutani Minami đối mặt với quả bóng như vậy lại lựa chọn né sang một bên.


Cậu ấy né khỏi vị trí nhận bóng, nhanh chân lao về phía trước lưới.


Ngay bên cạnh cậu ấy, Kawatabi chật vật lao ra bù vị trí, thực hiện một cú cá nhảy cứu bóng rồi trượt dài trên mặt sân. Cậu ta dùng cả tay lẫn chân cuống quýt bò dậy, ánh mắt hướng về phía trước lưới. Nhóc con quỷ ma nhà Karasuno ra tay vừa tàn nhẫn vừa chọn vị trí xảo quyệt, đây là một tầm bóng cực kỳ khó đỡ dù dùng tay hay dùng chân, khiến quả bóng cậu ta đỡ lên cũng rối tung rối mù, bay xiêu xiêu vẹo vẹo lên không trung. Nếu là bình thường, Hanayama đã treo Kawatabi lên đánh cho một trận để cậu ta cảm nhận được cơn thịnh nộ của một chuyền hai, thế nhưng vào chính khoảnh khắc này, đối mặt với áp lực ma quỷ đến từ Karasuno, cậu ấy lại chẳng hề cất lời trách cứ.


Tốt rồi, cứu lên được là tốt rồi.


Sau đó……


Đến lượt mình!


Cậu ấy sải bước dài đuổi theo quả bóng chuyền, tròng mắt đảo liên tục giữa Nakashima, khu vực trước lưới của Karasuno và quả bóng. Không biết có phải do mồ hôi chảy vào mắt hay không mà cậu cảm thấy hai mắt khô khốc và mỏi mệt, thế nhưng…


Kawatabi đã nỗ lực đến thế, Đội trưởng cũng vẫn đang chờ mình!


Cho nên, đi thôi!


Xoay người đưa ra một cú chuyền bóng về phía trước lưới, cậu ấy ngã dập mông xuống mặt sàn, nhưng ngay lập tức bò dậy chạy về phía trước bọc lót, ánh mắt ráo riết tìm kiếm sự tồn tại nguy hiểm nhất trong đội hình Karasuno.


Ở đâu rồi?


Rốt cuộc là ở đâu?


Phải phòng bị khả năng cậu ta xuất hiện trước lưới để tham gia hàng chắn và tấn công!


Nakashima vào lúc này ngược lại lại chẳng hề có quá nhiều suy nghĩ phức tạp. Bị Hinata – người từng là học trò của huấn luyện viên cũ và hiện tại là đối thủ trên sân – ép đến nước này, cậu ấy ngược lại lại bình tĩnh.


Bóng đã tới, thế nhưng ở góc độ này chỉ có thể thử tấn công từ bên trái. Hàng chắn của Karasuno cũng đã dạt sang, gã cao kều số 11 không có trên sân nên việc đột phá hàng chắn không khó, thế nhưng……


Cậu ấy nhìn về phía Nishinoya ở hàng sau. Vị thiên tài này khi ở Karasuno đã phát huy trọn vẹn thiên phú của mình. Trong một trận đấu không có Tsukishima trên sân, sự tồn tại của cậu ấy không chỉ mang ý nghĩa đòn tấn công bị dập tắt, mà càng đại diện cho…


Đợt phản công của Karasuno!


Đánh chạm tay! Chỉ có thể đánh chạm tay! Tận dụng tối đa cú đánh chạm tay để làm đường bóng bật ra không thể dự đoán, từ đó quấy nhiễu khả năng phán đoán của vị thiên tài này! Bằng không thì chắc chắn sẽ thua!


Vì thế cậu ấy nhắm thẳng vào đầu ngón tay của Inoue. May mắn thay, người này đúng như những gì thể hiện ra, chỉ là một tân binh và không thể nào sở hữu năng lực phán đoán thần kỳ như Hinata được. Thành công rồi!


… Vẫn chưa đâu.


Quả bóng chuyền đúng như mong đợi đập vào đầu ngón tay Inoue rồi bay thẳng theo đường chéo ra ngoài, thế nhưng ở hàng sau của Karasuno, hai bóng hình đã như hai mũi tên xé gió lao ra!


Là Hinata và Nishinoya!


Họ hoàn toàn không ngồi đoán hướng bóng bật ra từ cú đánh chạm tay, mà không chút do dự mỗi người chia nhau bọc lót một nửa khoảng sân. Lần này, quả bóng bay về phía Nishinoya. Nishinoya hệt như một cái bóng bám đuổi không rời, rồi sau đó hất hai tay về phía sau ——


Cứu được bóng rồi!


Đợt phản công của Karasuno bắt đầu!


Hinata trong lúc đuổi theo bóng ở nửa chặng đường đã nhận ra hướng bóng bay. Vì thế khi Nishinoya tiếp tục đuổi theo, cậu đã xoay người dạt ra ngoài sân, tạo ra một khoảng cách hoàn toàn đủ để thực hiện một đòn chạy lấy đà!


Tới đây! Trước lưới của Karasuno, Azumane, Hinata và Inoue đồng loạt dậm nhảy khởi động! Ace, ma quỷ, cùng tân binh của Karasuno! Wakutani Minami không có thời gian để suy nghĩ. Mây đen áp lực từ Hinata và Azumane đè nặng trên đầu khiến họ gần như theo bản năng chạy dạt sang hai bên lưới. Bên trái có một người phòng thủ Azumane, bên phải Hinata đã lôi kéo tới hai người chắn bóng, vì thế……


Đột phá trung lộ! Cú đập bóng đến từ MB, Inoue Dokumo!


“Oa!” Cậu ta hưng phấn nhìn bàn tay mình, “Là tớ ghi điểm kìa!”


“Chúc mừng nhé, điểm số đầu tiên đã về tay!” Hinata đập tay với cậu ta. Đôi mắt Inoue sáng rực: “Hinata! Bên kia lưới hoàn toàn trống trãi không có ai kìa!”


“Đúng không,” Mắt Hinata cũng sáng long lanh như ngàn ngôi sao, “Bên đó rộng thênh thang luôn ấy chứ!”


“Xoay vòng vị trí.”


Lồng ngực phập phồng dữ dội, Cây chuyền hai của Wakutani Minami phiền muộn vò đầu bứt tóc. Nakashima đứng bên cạnh cất lời trêu chọc: “Đừng có vò nữa, vốn dĩ học sinh cấp 3 mà để râu nhìn đã giống ông chú rồi, vò cho hói đầu nữa thì chẳng phải càng giống hơn sao?”


“…… Bên Karasuno cũng có người để râu còn gì?!”


“Azumane của Karasuno ấy hả……” Phụ công Naruko bồi thêm một đao, “Chẳng phải vẫn luôn bị đồn là học sinh lưu ban mấy năm liền nhìn như ông chú sao? Cậu cũng muốn lưu ban à?”


“…… Tớ làm gì có lưu ban!”


“Kiên cường lên tiền bối.”


“Du học cũng đâu phải chuyện xấu gì đâu chứ!”


“…… Du học với lưu ban là hai chuyện hoàn toàn khác nhau đấy Nishinoya.”


Phụ công Shiroishi của Wakutani Minami cùng chuyền hai của Karasuno đồng loạt lấy tay che mặt: “Mấy người có thể đừng có vào những thời khắc mấu chốt thế này mà phá hỏng bầu không khí có được không hả?! Cái này từ thi đấu chính thức biến thành đấu tập luôn rồi đấy à?”


“Nói thế là sai rồi nhá,” Mái tóc màu cam xù xù của con quỷ nhỏ nhà Karasuno nhô lên từ dưới tầm mắt của cậu ta, “Dù là thi đấu chính thức hay là đấu tập…… thì đều quan trọng như nhau cả thôi!”


“Ha,” Nakashima bật cười thành tiếng, kéo theo bầu không khí của toàn đội cũng trở nên nhẹ nhõm hơn: “Không sai!”


“Mỗi một trận đấu đều vô cùng quan trọng!” Cậu ấy lớn tiếng hô to với các đồng đội, “Phải biết trân trọng từng trận đấu, đem từng trận đấu ra để học hỏi và tích lũy kinh nghiệm! Cho tới khi chúng ta cũng……”


“…… tiến tới Giải Toàn quốc!”


Nói rồi, cậu ấy nhìn về phía Hinata – người đã quay trở lại khu vực phát bóng.


Hình như chẳng còn cớ gì để bào chữa nữa rồi.


Chiều cao không phải là cái cớ.


Kỹ thuật có thể tôi luyện.


Tư duy có thể bồi dưỡng.


Khi một người sở hữu điều kiện thể chất còn kém hơn cả mình, thậm chí từng bị coi là tồn tại không thể trở thành vận động viên, lại đang đứng ở phía bên kia lưới với thực lực đáng sợ đến nhường này, Nakashima nhận ra rằng, mọi cớ bào chữa đều trở nên vô nghĩa.


Vì vậy, từ dưới đáy vực sâu, hãy cất cánh hướng về bầu trời cao rộng đi thôi!


Hãy quan sát thật kỹ, quan sát kỹ chiến thuật của đối phương để thấu hiểu cậu ta! Những chiêu thức tấn công trước lưới mà cậu ta đã sử dụng trong trận này, có những chiêu nào mình có thể thử?!


Khi mà tất cả những gì mình có ở hiện tại đều không thể bước qua được họ! Vậy thì hãy bắt đầu thay đổi đi!


Hinata phát bóng, vẫn là cú phát bóng hướng vào giữa sân mà Kageyama không thể nào hiểu nổi, tiếp tục nhắm thẳng vào vị trí của Nakashima.


Trong tình huống Chủ công bị nhằm vào, hãy né sang một bên, đừng để bản thân bị kiềm chế.


Nakashima là Chủ công mạnh nhất của toàn đội Wakutani Minami. Không thể để nhiệm vụ phòng thủ kéo chân cậu ấy được nữa, mọi áp lực phòng thủ nhắm vào đợt tấn công của cậu ấy sẽ do những người khác gánh vác!


Lần này người cứu bóng không còn là Kawatabi nữa, mà là Libero chính quy Akiu của Wakutani Minami. Tốc độ quả phát bóng của Hinata vẫn đáng sợ như cũ, tầm bóng cũng rất khó chịu, thế nên cậu ấy gần như phải quỳ rạp xuống mặt sàn mới vớt được quả bóng lên. Thế nhưng cậu ấy đang cược bằng chính tôn nghiêm Libero của mình, bóng nhất định phải tới đúng vị trí!


Tuy vẫn phải chạy chậm hai bước, nhưng bóng về cơ bản đã tới đúng vị trí!


Tốt lắm! Bảo vệ thành công tôn nghiêm của Libero (cùng với đặc quyền tiếp tục ăn hiếp mấy gã đồng đội đỡ bóng tệ hại)! Cậu ấy lập tức bò dậy, trước tiên tự thưởng thức kỹ thuật đỉnh cao của bản thân một chút đã, rồi mới trầm lắng xuống cảnh giác đối thủ Karasuno.


Hanayama trìu mến nhìn cậu em khóa dưới một cái, rồi sau đó ánh mắt chạm nhau với Đội trưởng nhà mình.


…… Đánh thế nào đây?


Hiện tại uy hiếp trước lưới của Karasuno không lớn, uy hiếp lớn nhất đến từ hai con quái vật ở hàng sau.


Hinata sau khi phát bóng xong đã trở lại vị trí giữa sân, Nishinoya cũng đã tràn đầy khí thế sẵn sàng đón đòn. Như vậy…… khả năng phán đoán trung lộ của các người có chính xác không?!


Nakashima ngẩng đầu ra hiệu cho Hanayama, đối phương nhanh chóng bắt được sóng, đột ngột đẩy quả bóng sang bên trái. Hàng chắn Karasuno nhanh chóng di chuyển, mà Nakashima thậm chí còn chẳng buồn nhìn đối thủ, từ hướng biên đập quả bóng lướt qua hàng chắn, cắm thẳng vào trung tâm hàng sau của Karasuno.


Các người định xử lý thế nào đây?!


Câu trả lời của Karasuno chính là: Hinata tiến lên.


Đúng vậy, tuy rằng khả năng đỡ bóng của hai người họ là mạnh nhất đội, nhưng so với Nishinoya, Hinata còn sở hữu đòn tấn công cực kỳ đáng sợ. Thế nên câu trả lời của Karasuno là……


Hãy để lưỡi gươm sắc bén trở về đúng nơi nó nên thuộc về.


Ngay phía sau Hinata, quả bóng chuyền bay vút lên không trung. Trước lưới, Sugawara đã đứng chờ sẵn. Tốc độ của cậu quá nhanh, khi quả bóng vừa mới mượn lực từ tay Sugawara bay thẳng lên trời thì Hinata đã tung cánh bay lượn trên không trung rồi!


Cậu ta định xử lý thế nào?


Những người khác của Karasuno không theo kịp tốc độ của cậu, thế nên chỉ cần tập trung phòng thủ một mình cậu là đủ. Như vậy, đối mặt với hàng chắn ba người cùng sự đề phòng của Libero hàng sau, cậu sẽ làm thế nào!


Cho tôi xem câu trả lời của cậu đi!


Câu trả lời của Hinata là: Đập thẳng trước lưới.


Cậu bắt trọn khoảng trống giữa hàng chắn và lưới bóng chuyền, dứt điểm đập thẳng xuống!


Ghi điểm!


Thì ra là thế!


Nếu như hàng chắn dễ xử lý hơn Libero, vậy thì có thể tính đến chuyện ngăn cách sự tham gia của Libero hàng sau!


Hinata một lần nữa trở lại khu vực phát bóng.


Quả bóng chuyền liên tục nảy lên rơi xuống trên mặt sân, bảng điểm của Karasuno lật qua từng trang từng trang một. Thế nhưng Wakutani Minami thậm chí còn không nhận ra sự mất điểm đó, họ chỉ đang liều mạng suy nghĩ và chộp lấy từng câu trả lời mà Karasuno đưa ra trong trận đấu này.


Có thể dựa vào cường độ tấn công để quy hoạch thứ tự đỡ bóng; có thể thông qua vị trí đứng để phòng bị những cú phát bóng nhắm vào Chủ công; hàng chắn cần phải tính đến sự liên động với hàng sau……


Họ đang liều mạng học tập và hấp thu kinh nghiệm ngay trong chính trận đấu.


Cho tới khi quả bóng cuối cùng rơi xuống mặt sân Wakutani Minami.


Tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, họ ngẩng đầu lên trong sự chưa thỏa mãn và ngơ ngác, ánh mắt đối diện với mọi người bên phía Karasuno.


Kết thúc rồi sao?


Đúng vậy, kết thúc rồi.


Karasuno không hổ danh là một trong ba ông lớn. Dù cho hai năm gần đây không thể vượt qua vòng loại, sự phối hợp tổng thể cùng độ phức tạp trong chiến thuật của họ vẫn đáng sợ như cũ. Năm nay sau khi bổ sung thêm một Hinata gần như toàn năng, cho dù có gánh thêm hai tân binh thì họ vẫn giành chiến thắng với tỷ số khoảng cách khủng khiếp 25:21 và 25:18, mang về thắng lợi chung cuộc 2:0, dập tắt hy vọng của một đội bóng thuộc hàng top đầu như Wakutani Minami.


Mạnh quá đi mất……


Mạnh mẽ, mới có thể tự do đến nhường này.


Tự do thử nghiệm các chiến thuật, tự do tổ chức vị trí đứng, tự do đem lại cho nhiều người hơn cảm giác và trải nghiệm trận đấu, chộp lấy cơ hội giành điểm số đầu tiên……


Không hổ danh là Karasuno.


“Các cậu mạnh thật đấy.”


Giữa những tiếng ồn ào náo nhiệt, Nakashima bắt tay với Daichi và nói.


“Ừm,” Daichi trả lời, “Các cậu cũng không yếu đâu.”


“?”


“Cậu không nghĩ là chúng tôi hoàn toàn không nghiên cứu về các cậu đấy chứ?” Sugawara đứng bên cạnh đội trưởng bổ sung thêm: “Nhắm vào chiến thuật cùng vị trí đứng của các cậu, chúng tôi đã thảo luận rất lâu đấy!”


“Sao lại nói cho chúng tôi biết chứ?”


“Thế chứ sao nữa?!” Hinata không thể tin nổi, “Tốn bao nhiêu công sức thiết kế với huấn luyện, kết quả đánh thắng xong rồi nhẹ nhàng rời đi thì sao mà hời cho đống băng ghi hình với sổ tay ghi chép chúng em đã cày xong chứ!”


“…… Các cậu thật sự đã nghiên cứu bọn tớ sao……”


“Đúng thế,” Hinata nói, “Dù sao thì các anh cũng rất mạnh mà.”


“À thế sổ tay ghi chép đó có thể chia sẻ một chút được không?”


“…… Xin trả 10 vạn Yên ạ, cảm ơn.”


“Cậu chém đẹp quá đấy gã chuyền hai lòng dạ đen tối kia! Tôi đã sớm nhìn cậu ngứa mắt rồi!”


“Hoặc là,” Hinata thò cái đầu nhỏ ra từ trước mặt vị phụ huynh đang tìm cách chặt chém đối thủ, “Lần tới, tụi mình hẹn nhau một trận đấu tập đi!”


“Được thôi.”


“? Đồng ý nhanh gọn như vậy cảm giác có hơi hớ thì phải?” Sugawara đăm chiêu, sau đó giơ ra ba ngón tay: “Thế thì ít nhất phải hẹn đấu ba lần đấy nhé!”


“Được được được!” Nakashima sửng sốt một chút rồi bật cười lớn, “Tới đây! Chúng ta hãy tiếp tục thôi!”


Cậu ấy nói: “Lần tới khi đối đầu một lần nữa! Tớ sẽ là một 'Người Khổng Lồ Tí Hon' mạnh mẽ hơn, sắc bén hơn hiện tại rất nhiều!”


“Cầu còn không được.”


Hinata đáp lời như thế.




Bình luận


bottom of page