Tiến lên! (88)
“Buồn ngủ quá……” Mí mắt Sugawara dính chặt vào nhau, sự mệt mỏi từ tứ chi lan ra khắp cơ thể. Anh ngáp một cái thật dài, nhận lấy chai nước rồi rót một ngụm lớn vào miệng cố gắng tỉnh táo lại: “Cảm ơn cậu, Shimizu.”
“Cho nên mới nói,” Hinata cũng ngậm một túi nước năng lượng nói giọng mập mờ, “Cảm giác trong tỉnh mình còn thái quá hơn cả toàn quốc. Phải biết Giải Mùa Xuân một ngày đánh hai trận đã bị gọi là 'ngày thứ ba ma quỷ' rồi, thế mà chúng ta vòng nào cũng phải giã ngày hai trận……”
“Hay dứt khoát đổi tên thành 'khu vực ma quỷ' luôn đi,” Cậu lẩm bẩm vẻ hờn dỗi, “Quá đáng ghê.”
Tsukishima cốc nhẹ vào đầu cậu: “Cậu lấy cường độ thi đấu trong tỉnh đi so với cả nước đấy à?”
“…… Tớ thấy cường độ trong tỉnh mình cũng đâu có thấp đâu.”
Hinata theo bản năng phản bác. Miyagi sau này chính là khu vực ma quỷ nổi tiếng còn gì, tuyển thủ quốc gia đã có tận 5 người gồm cậu, Kageyama, Wakatoshi, Hyakuzawa cùng với Oikawa – người đại diện cho Argentina xuất chiến. Ngay cả Tokyo sở hữu nhiều huy chương nhất cũng chỉ ra được 3 người là Sakusa, Komori cùng Bokuto. Đó là còn chưa kể ngoài 5 người bọn họ ra, Miyagi còn có hàng loạt cái tên khác đang thi đấu năng nổ ở các cấp giải chuyên nghiệp. Thế cho nên sau này nhờ sự nỗ lực của Kuroo, anh ấy mới thật sự đục thủng được cái xó Tokyo – nơi vốn nắm quyền chủ nhà vĩnh viễn.
Đúng vậy, vào thời điểm bọn họ đang thi đấu sôi nổi ở sân chơi chuyên nghiệp, Miyagi đã giành được một suất đăng cai giải toàn quốc. Nói cách khác, lần đó Miyagi rốt cuộc cũng có đồng thời hai suất tham dự giải toàn quốc. Chỉ là rất đáng tiếc, Karasuno ở trận tứ kết đã để thua sát nút trước Date Tech, ngay sau đó Date Tech lại bị Aoba Johsai ở cùng nhánh đấu hạ gục. Vì thế lần đó Aoba Johsai cùng Shiratorizawa đã dắt tay nhau vượt qua vòng loại. Chỉ có thể nói trận đó Oikawa – người xem livestream mà bị cap tới một vạn cái ảnh meme biểu cảm, toàn thân ngứa ngáy khó chịu – đã đưa ra đánh giá cực kỳ khó nói (. )
“Hừ,” Thi đấu kết thúc liền tắt livestream, Oikawa vắt tai nghe trên cổ ngồi tán gẫu với các đồng đội cũ, “Nhìn thấy tên Aoba Johsai đặt cạnh Shiratorizawa là tớ đã thấy xui xẻo rồi.”
“Thế nếu Aoba Johsai đánh bại Shiratorizawa thì sao?”
Oikawa đổi giọng tốc độ ánh sáng: “Thế thì tốt quá rồi còn gì, tớ sẽ thuê một cái xe quảng cáo chạy vòng vòng 24/24 ngay trước cổng Shiratorizawa……”
“Cậu dẹp đi giùm cái, tôi không muốn vào đồn cảnh sát bảo lãnh cậu ra đâu,” Iwaizumi Hajime vừa tranh thủ sắp xếp tài liệu vừa đáp lời: “Nói đi cũng phải nói lại, hồi đó chúng ta không ra biển được là do chúng ta đánh chưa đủ để thắng, hiểu chưa?”
“Dù có hai suất đi nữa, cứ nghĩ đến việc mình không phải là hạt giống số một là cậu lại bứt rứt cả người đúng không?”
“……” Oikawa trầm mặc một lúc, đành gật đầu thừa nhận: “Ừm.”
Cậu gõ gõ lên mặt bàn, nói: “Không sai…… So với việc tớ muốn cái suất ra biển đó, thì chi bằng nói, tớ càng muốn chiến thắng hơn.”
“Cho nên mới nói chứ,” Matsukawa lắc lắc ly nước, bọt khí cùng đá viên xoay tròn trong ly: “Giải World Cup cố lên nhé?”
“Hừm?” Oikawa đứng dậy, vươn dài cơ thể thon thả: “Chuyện đó là dĩ nhiên rồi! Tớ đi tập luyện đây!”
“Nhưng mà……” Oikawa vừa rời khỏi cuộc gọi Zoom, Hanamaki lật lật điện thoại: “Nếu hồi đó chúng ta thật sự có hai suất, thì gã Oikawa đã chẳng phải vất vả đến thế đúng không?”
“Đừng quên cái suất thứ hai của Miyagi hiện tại từ đâu mà có,” Iwaizumi Hajime cũng không ngẩng đầu lên: “Nếu không nhờ bọn họ thi đấu bùng nổ ở các giải đấu thế giới, rồi Kuroo lại đi tranh đấu ngược xuôi, thì làm sao Tokyo chịu nhả suất ra. Nếu thời của chúng ta thật sự có hai suất, thì đại khái cũng giống như đám nhóc thế hệ hiện tại bây giờ thôi.”
“Trước mặt bọn họ không chỉ có một mình Wakatoshi, mà là……” Ánh mắt Iwaizumi Hajime dừng lại trên bài phỏng vấn ở tờ Đặc san Olympic. Tờ đặc san ấy đánh giá bọn họ là: “Cả một thế hệ.”
Thế hệ Quái vật.
Cho dù là với giới truyền thông Nhật Bản vốn nổi tiếng với lối nói khoa trương, thì đây vẫn là một lời khen vô cùng thái quá. Cho nên, một thế hệ được gắn cho danh hiệu ấy, cùng với băng đảng Miyagi bá đạo nhất cái thế hệ đó, vốn dĩ đã sở hữu cường độ thi đấu đáng sợ nhất rồi.
Trên thực tế, nếu không đụng phải đám tiểu thiên tài này, thì việc thi đấu một ngày hai trận ở giải trong tỉnh chẳng có gì là lạ. Dù sao đếm đi đếm lại Miyagi mấy năm qua cũng chỉ là màn hát đôi giữa Shiratorizawa và Karasuno, tuy sau này có thêm Aoba Johsai chen chân vào, nhưng thực chất đội mạnh cũng chỉ có vỏn vẹn vài ba mống. Thành ra các trận đấu trước vòng bán kết cơ bản là nhẹ nhàng, áp lực hầu như dồn hết vào ngày thi đấu cuối cùng.
Ai đời trong cùng một ngày vừa phải giã xong Aoba Johsai lại phải chiến tiếp với Shiratorizawa cơ chứ ha ha (vò đầu).
Hinata với Kageyama – hai con quái vật thể lực – thì không sao, chứ sau này khi bọn họ dẫn dắt đội, các đàn em khóa dưới khóc dở mếu dở, hai hàng nước mắt chảy ròng ròng như thác đổ.
“—— Đội phó ơi! Bọn em thật sự phải đánh liền hai trận trong một ngày sao ạ!!!”
Cậu đàn em khóc róc rách trong lồng ngực rộng lớn (?) của đội phó, còn gã chuyền hai đi ngang qua thì coi đó là chuyện hiển nhiên.
“Ừ,” Kageyama Tobio vô tình tuyên án, “Và ở giải toàn quốc cũng thế.”
Sau đó, trụ cột thực sự của Karasuno (1m91) bắt đầu dẫm đúng vào chỗ đau: “Đúng thế, mà chẳng biết có gã nào còn chẳng đánh trọn vẹn được cơ.”
Hinata nhảy dựng lên phản bác: “Năm nay tớ nhất định sẽ đánh trọn vẹn!”
Tại sao lại là năm nay?
Bởi vì năm ngoái bọn họ đã để thua trước Inarizaki và dừng bước ở vòng 3, bản thân còn chưa chạm tới được 'ngày thứ ba ma quỷ'.
…… Đứng trên sân thi đấu, những tháng ngày đã qua vội vã trôi đi như dòng nước, những ký ức loang lổ lại dần trở nên rõ nét.
Thật thái quá, Hinata nghĩ, đến năm 80 tuổi cậu cũng chưa từng xòe tay nhẩm tính hồi tưởng quá khứ thế này, vẫn còn đang gọi điện cãi nhau với Kageyama để hẹn trận đấu tập. Thế mà giờ đây trong thân xác tân binh 16 tuổi, cậu lại mò mẫm trong dòng sông thời gian ra biết bao nhiêu ký ức tưởng như đã quên, nhưng thực chất vẫn luôn tồn tại. Bọn chúng được mài giũa đến nhẵn mịn, được mài giũa đến mức vô cùng bình thường, thế nhưng khi cậu cúi người vớt lên, tất cả dường như mới vừa xảy ra ngày hôm qua.
“Hinata,” Giọng nói của Ukai kéo cậu trở về thực tại: “Trận tiếp theo em vào sân đấy nhé.”
“Vâng,” Hinata hoàn hồn, ghé đầu nhìn vào sổ tay của huấn luyện viên: “Rõ rồi ạ.”
Trận tiếp theo sẽ gặp Date Tech, đội hình xuất phát gồm: Kageyama, Tsukishima, Hinata, Azumane, Tanaka, Nishinoya (Yamaguchi).
Đây là lần đầu tiên thế hệ này của Karasuno ra quân với đầy đủ dàn cầu thủ chính thức.
“Date Tech,” Ukai dặn dò những điều cuối cùng, “Phần lớn tuyển thủ của họ đều rất cao, thể chất tốt, cực kỳ có kinh nghiệm trong việc chắn bóng trước lưới. Cho nên trận này, thầy muốn xếp Azumane cùng Tanaka lên trước.”
Ánh mắt ông lướt qua Đội trưởng cùng đội phó đang đứng ngoài vòng nhân sự xuất phát, rồi dừng lại trên người các cầu thủ xuất phát ở hàng trên: “Nghe cho rõ đây, các tay đập.”
Ông nói: “Nếu ngay cả một Date Tech trong tỉnh mà các em cũng không đột phá nổi, thì đừng có nằm mơ giữa ban ngày về giải toàn quốc nữa!”
“Rõ!”
“…… Oa,” Hai tên nhóc hoàn toàn không bị ảnh hưởng chút nào đang xì xầm to nhỏ (với âm lượng cực lớn): “Thầy huấn luyện viên trông đáng tin cậy hơn hẳn kìa!”
“Chuyện đó là dĩ nhiên!” Ukai tự tin ngẩng cao đầu, sau đó gầm lên với hai gã nhóc tì: “Mà với cả đừng có phá hỏng bầu không khí thầy vất vả dựng lên có được không hả!”
“Bầu không khí thì lo gì ạ,” Hinata xua xua tay, chỉ chỉ ra phía sau: “Chẳng phải ở đằng kia sao!”
Nishinoya cười lớn xoay người, giơ hai tay về phía khán đài phía sau Karasuno.
Đối mặt với hai quân bài Ace công thủ của Karasuno, mọi người trên khán đài khựng lại một nhịp, rồi ngay sau đó, những tiếng hò reo như sóng trào dội xuống.
“Cố lên! Cố lên! Ka — ra — su — no —!”
“Cố lên! Cố lên! Ka — ra — su — no —!”
Tiếng hò reo quét qua khắp sân thi đấu, Hinata quay lại nhìn mọi người.
“Vậy thì, giờ đến lượt chúng ta……” Cậu đưa tay ra, “Đáp lại mọi người bằng một trận chiến chiến thắng tuyệt đối nào!”
“Fighting!”
Vòng sơ loại khu vực Miyagi giải IH, trận tứ kết, Karasuno VS Date Tech, chính thức khai màn!
“Đội hình mình nhìn giống biểu tượng Wi-Fi ghê.”
Hinata đánh giá một hồi rồi nói.
“?”
“Giống thật đấy,” Nishinoya ở hàng sau nhón chân lắc lắc người vẻ tán đồng. Đội hình vị trí hàng trên hiện tại là Hinata, Azumane, Tsukishima, đúng là chẳng khác nào vạch sóng Wi-Fi: “Nhưng mà tín hiệu của Shouyou chắc chắn là tốt nhất rồi.”
“Chuyện đó là dĩ nhiên,” Hinata giơ ngón tay cái: “Nén lại mới là tinh hoa, có hiểu thế nào là một chấp sáu không!”
“…… Chiều dài với số lượng là hai chuyện hoàn toàn khác nhau,” Tsukishima mắt nhìn thẳng về phía trước: “Chỉ mong đến cuối kỳ không phải thấy cậu đi thi lại.”
Hinata nhanh chóng làm dấu thánh giá trước ngực: “Tớ cũng mong thế.”
Vẻ mặt cực kỳ thành kính: “Amen.”
“Hinata em theo Đạo à?” Azumane tò mò hỏi.
“À không ạ.”
“…… Thế em làm dấu thánh giá làm cái gì……”
“Thói quen ấy mà……” Hinata đảo mắt sang chỗ khác. Đừng nói là cậu, tuyển thủ đội tuyển quốc gia Nhật Bản cơ bản đều có cái thói quen này, chủ yếu là vì hơn một nửa trong số họ đều ra nước ngoài thi đấu, phạm vi của Đạo Cơ Đốc quá rộng lớn, bọn họ chạy đôn chạy đáo toàn đứng trên đất của người ta, nên nhập gia tùy tục thôi. Bọn họ cơ bản đều sẽ làm dấu thánh giá theo đồng đội, hoặc nhận làm cha rửa tội cho con của đồng đội để duy trì tình bạn nối tiếp qua các thế hệ.
Bầu không khí trên sân vô cùng thả lỏng thoải mái, thế nhưng huấn luyện viên dưới hàng ghế dự bị thì chân lại đang run cầm cập.
Takeda có chút tò mò: “Huấn luyện viên, hình như thầy đang rất căng thẳng?”
“Không không không có……” Hai hàm răng Ukai đánh vào nhau lập cập, thế nên ông đành bỏ cuộc, chống tay lên cằm tỏ vẻ đăm chiêu sâu lắng: “Được rồi, tôi đang rất căng thẳng đấy. Bằng không tôi đã chẳng xếp vị trí của Hinata với Nishinoya như thế này.”
“?” Takeda sửng sốt: “Date Tech mạnh lắm sao ạ?”
“So với việc nói là mạnh,” Ukai đáp, “Thì đúng hơn là khắc chế.”
“?”
“Lối phòng thủ bám đuổi (Read Block),” Ukai giải thích, “Đặc biệt là Date Tech rất giỏi bám đuổi biên, bản thân lối chơi đó đã cực kỳ nhắm vào chúng ta rồi.”
Trên sân, Date Tech giành quyền phát bóng.
“Jump Serve kìa,” Daichi nói, “Lối đánh của họ vẫn theo phong cách cũ nhỉ.”
“Ừm,” Sugawara lật lật tài liệu, “Vẫn như mọi khi, phát bóng uy hiếp đối thủ, sau đó dùng hàng chắn trước lưới để phong tỏa……”
Anh đánh giá: “Cái này chẳng phải chính là bộ phối hợp giữa phát bóng và hàng chắn mà Tsukishima với Yamaguchi hay dùng sao!”
“Đúng là rất giống,” Daichi nhìn ra giữa sân, “Nhưng mà, tại sao huấn luyện viên và Hinata lại coi trọng trận đấu này đến thế nhỉ.”
“Không biết nữa…… Cứu bóng tốt lắm!” Ánh mắt Sugawara đuổi theo quả bóng: “Ái chà, ngay bước đầu tiên đã bị Nishinoya chặn đứng rồi, kế hoạch dùng phát bóng uy hiếp thất bại thảm hại nha.”
“Để xem Kageyama phán đoán thế nào…… Ơ, lại chuyền cho Hinata à?”
“?” Daichi ngơ ngác: “Thì sao đâu…… Xét về kỹ thuật của Hinata thì kiểu gì chuyền cho cậu ấy chẳng tốt hơn?”
“Nhưng mà……” Sugawara khựng lại một chút: “Nếu trận này thật sự tất cả quyền kiểm soát bóng đều dồn cho Hinata…… Thì tại sao trước trận đấu huấn luyện viên lại nói câu…… 'Các tay đập '?”
Ái chà, chuyền cho mình sao?
Ở giữa sân, Hinata đã bật nhảy lên không trung, quả bóng xuất hiện chuẩn xác ngay trước mặt cậu. Kageyama hoàn toàn có thể làm được điều đó, dù cậu không cần suy nghĩ gì thì Kageyama Tobio vẫn có thể đưa bóng tới tận tay. Mà ngay trước mặt cậu, bức tường thành cao sừng sững của Date Tech đang bám đuổi không rời. Hinata liếc nhìn một cái, Date Tech chắc chắn đã nghiên cứu kỹ bọn họ rồi. Chi bằng nói, nếu không nghiên cứu ba ông lớn thì Date Tech xác định là khỏi mơ tới chuyện ra biển. Ở trận đấu trước màn trình diễn của Hinata có phần hơi quá bùng nổ, thế nên người theo chắn bám sát Hinata chính là Aone và Obara. Sau khi bị huấn luyện viên Oiwake xách tai dặn dò suốt nửa ngày, cả hai người họ đều vừa căng thẳng lại vừa tràn đầy kỳ vọng.
—— Cậu có thể đột phá được chúng tôi không?!
—— Nhân vật chính đoán sai rồi nha.
Nhìn thấy chiến ý cuồn cuộn dâng trào trong mắt đối phương, Hinata tung đòn đập bóng từ bên hông, thế nhưng đây không phải là một cú đập thẳng đường biên cũng chẳng phải đập chéo sân, cậu mượn chính bức tường thành của Date Tech để điều chỉnh phương hướng của quả bóng!
Mục tiêu: Azumane!
“?”
Lối phòng thủ bám đuổi biên mà Date Tech tự hào, hai người chắn bóng trước lưới, trong khi Đội trưởng Moniwa ở vị trí số 4 lại đứng lùi về sau – vốn là để phòng bị khả năng Hinata sử dụng đòn bỏ nhỏ hoặc đẩy bóng nhẹ qua tay. Kết quả là Hinata hoàn toàn không thèm đối đầu trực diện với bọn họ, mà mượn chính đôi tay của Date Tech để chuyển hướng quả bóng sang cho Azumane. Cho dù Azumane chỉ đập bóng xuống theo bản năng, thì điểm số này vẫn cầm chắc trong tay!
“…… Oa,” Daichi cảm thán, “Còn có thể chơi theo kiểu này nữa cơ à?”
“So với cái đó,” Sugawara chống cằm cảm khái: “Cảm giác Kageyama sẽ nổi giận đấy nhỉ?”
“?”
“Một chuyền hai, đặc biệt là chuyền hai ở trình độ như Kageyama,” Sugawara nói, “Khao khát kiểm soát đội bóng của em ấy là cực kỳ lớn. Thế nhưng tay đập của em ấy lại dùng cách thức mà em ấy không hề mong muốn để ghi điểm.”
“Em ấy thật sự sẽ hài lòng với kết quả này sao?”
“…… Đừng có dùng cái nét mặt hào hứng đó để nói ra một chuyện đáng sợ như vậy chứ, cậu mong Kageyama phát nổ đến thế à?”
“Mong chứ sao không, cậu ta mà rời sân thì tớ mới được vào thay chứ,” Sugawara đanh mặt lại giả vờ nghiêm túc, rồi sau đó bật cười, toàn thân thả lỏng ra: “Nói thế nào nhỉ, tớ chỉ là muốn biết, một người ở trình độ như em ấy, khi đối mặt với vấn đề này sẽ đưa ra câu trả lời của bản thân như thế nào thôi.”
“Dù sao thì,” Anh nói, “Nếu là tớ…… Tớ đại khái sẽ chiều theo ý Hinata.”
Đúng vậy, anh sẽ chiều theo Hinata.
Dù sao thì, đó cũng là vị "huấn luyện viên nhỏ" mà. Vào cái thời điểm anh vẫn còn là một đội viên hết sức bình thường, Hinata đã đứng ở bên ngoài đường biên của Karasuno, chỉ đạo đội bóng này tiến lên hết lần này đến lần khác. Bọn họ đều theo bản năng dành cho cậu một sự tôn trọng tuyệt đối.
“…… Đúng vậy,” Trong tích tắc đã hiểu được ý của người bạn từ thời thơ ấu, Daichi cũng bình tĩnh trở lại, ánh mắt hướng về phía bóng hình trầm mặc kia: “Đúng thế…… Tất cả chúng ta đều sẽ chiều theo huấn luyện viên nhỏ.”
“Thế nhưng, Kageyama thì hình như…… sẽ không như vậy.”


Bình luận