Tiến lên! (91)
“……………………”
Kindaichi nhíu chặt mày, một ký ức xẹt qua trong đầu với vận tốc ánh sáng làm nắm đấm anh cứng đờ lại.
“Bình tĩnh đi,” Kunimi vỗ vỗ Kindaichi – người vừa bị lôi lại quá khứ trong chớp mắt: “Cũng có phải nhắm vào cậu đâu.”
“Tớ đã bảo tính nết tên đó tệ hại rồi mà!” Kindaichi cố tìm kiếm đồng minh: “Lần này rõ ràng không phải lỗi của tớ nhé!”
Oikawa Tooru lập tức nhảy vào cuộc với vận tốc ánh sáng. Đội quân chống đối Kageyama Tobio được thành lập ngay tại chỗ, chỉ cần cho một ngọn cờ là sẵn sàng giơ cao khởi nghĩa: “Chính xác! Tính Shouyou-chan rõ ràng đã quá tốt rồi!”
“…… Cậu bị mù à Oikawa?” Iwaizumi cạn lời: “Đừng nói với tớ là cậu không biết lý do tại sao nó nổi giận nhé.”
“Được rồi,” Oikawa ngoảnh mặt đi: “Tớ hiểu chứ……”
Anh tựa vào lan can khán đài, chống cằm: “Có điều nhé, nếu Tobio-chan mà không nghĩ ra được lý do, thì đúng là cậu ta không đáng để Shouyou-chan phải tốn tâm trí đến thế đâu.”
“?”
Kindaichi ngẩn người.
“…… Là giải toàn quốc đấy.” Kunimi cất tiếng. Cậu rúc người sâu hơn vào ghế, kéo cổ áo che bớt nửa khuôn mặt, uể oải trả lời: “Ở giải toàn quốc có rất nhiều đội mạnh hơn Date Tech. Nếu cả Karasuno chỉ có mình Hinata đủ sức đột phá hàng chắn như thế, thì Karasuno không thể đi xa được đâu.”
“Nhưng cái tên đó có nghĩ ra nổi không đấy?” Kindaichi vỡ lẽ. Dù sao thì sau khi giải cấp hai kết thúc, Kageyama cũng không tới trường mà chỉ tập trung ôn thi vào Karasuno, đương nhiên là không đi cùng họ đến Tokyo xem các trận đấu cấp cấp ba: “Hồi cấp hai đánh với đội yếu cậu ta cũng bung hết sức ra mà.”
“Khó đấy,” Iwaizumi nói: “Chẳng phải ngay cả chúng ta cũng phải tới ngày thứ ba, khi đối đầu với Inarizaki mới nhận ra vấn đề này sao?”
“Nói thật chứ cái con cáo thối đó có bệnh chắc luôn, cứ nhắm vào tớ suốt,” Oikawa nghiến răng: “Hồi đó đáng lẽ nên tăng tốc độ đánh.”
“Cậu có tính tự kiểm điểm lại vấn đề của bản thân không đấy?”
“Tớ có làm gì đâu!” Oikawa gào lên: “Tớ chỉ chào hỏi bình thường thôi mà! Rõ ràng là cậu ta cứ liên tục khiêu khích trước!”
“Chán thật——” Matsukawa đảo mắt: “Cái điệu bộ như Host của cậu thì ai nhìn mà chẳng ngứa tay?”
“……”
“Đừng có im lặng thế chứ Iwa-chan!”
“…… Tự xem thi đấu đi.”
“…… Thi đấu gì cơ? Đại hội võ thuật tự do à?” Oikawa xắn tay áo: “Đã đến lúc anh hùng xuất hiện rồi! Anh tới cứu em đây Shouyou-chan!”
“Cậu dẹp đi dùm cái,” Iwaizumi Hajime ấn đầu Oikawa xuống, rồi mới chợt nhận ra: “À ừ nhỉ, cậu đâu có biết.”
“?”
“Lạc quan lên,” Iwaizumi vỗ vai anh: “Cậu với Kageyama cộng lại, xét về khoản đánh nhau chắc cũng chẳng đánh lại Hinata đâu.”
“????” Oikawa giương nanh múa vuốt: “Ý gì đây! Sao lại có bí mật sau lưng tớ thế hả?!”
Trên khán đài náo nhiệt bao nhiêu thì dưới sân lại còn náo nhiệt hơn bấy nhiêu.
Ở khu vực sân của Karasuno, Kageyama đang nắm chặt lấy cổ áo Hinata tới mức bộ đồng phục biến dạng. Cậu ta thực sự nổi giận: “Đường chuyền của tôi có vấn đề gì hả?! Tại sao cậu lại không đập bóng?!”
Hinata cũng không chịu kém cạnh, hất văng tay đối phương ra: “Cậu bị mù à? Trong tình huống đó tiền bối bọc lót hoàn toàn không có vấn đề gì hết!”
Nghe Kageyama gầm lên trong giận dữ, xách cổ áo cậu rồi chỉ tay vào bảng điểm gào lớn: “Không vấn đề? Cậu gọi thế này là không vấn đề hả?! Sức mạnh của Date Tech với Wakutani Minami là tương đương nhau đúng không? Một đội ngũ mà chúng ta có thể kết thúc với tỷ số 2:0, bây giờ đã thành 1:1 rồi kìa!”
Cậu ta nghiến răng nghiến lợi: “Wakutani Minami còn chẳng nhường bóng, đừng nói với tôi là lúc này cậu lại muốn nhường đấy nhé!”
Hinata trực tiếp tung một cú húc đầu tới. Cả hai cùng phát ra một tiếng kêu đau đớn. Cậu vừa xoa đầu vừa nghiến răng: “Đồ ngốc này?! Chẳng lẽ trận đấu này chỉ cần hai chúng ta là thắng được sao?!”
Thấy hai người sắp sửa lao vào tẩn nhau ngay tại chỗ, những người khác mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, vội vã lao vào kéo cả hai ra.
“Bình tĩnh chút đi, bình tĩnh lại nào!”
“Kageyama! Hinata!”
“Buông tay ra mau! Đừng đánh nhau!”
“Đừng có vung tay vung chân nữa, hai đứa không tính vật nhau một sống một còn ở đây đấy chứ?!”
Kageyama ra tay làm cả Karasuno hỗn loạn một cỗ, đồng phục của Hinata rốt cuộc cũng thoát khỏi tay gã, được Sugawara xách sang một bên. Bên kia Tanaka và Azumane đang đè nén một Kageyama đang bốc hỏa. Ukai há hốc miệng, trên mặt hiện rõ biểu cảm cảnh-tượng-này-tôi-chưa-từng-thấy-bao-giờ.jpg. Suy nghĩ lại một chút, lý do ông bị dụ dỗ về làm huấn luyện viên hình như cũng vì trận đấu với Nekoma diễn ra không suôn sẻ, phòng thay đồ bùng nổ rồi lao vào Mortal Kombat. Ông vuốt mặt một cái, thầm nghĩ: Trời đất ơi, cái này đúng là trọn vẹn rồi. Lần trước xem đoạn kết, lần này đã thấy đoạn đầu, cái boomerang năm đó rốt cuộc cũng bay ngược lại tay mình rồi (?)
Mấy ông lão này, hai người dẫn dắt cái trường gì thế không biết, trường học võ thuật đấy à? Võ đức dồi dào thế này, đến cả bùng nổ phòng thay đồ cũng y hệt nhau. Theo quy trình cũ thì có phải tôi nên treo cái băng rôn rồi chuẩn bị cho Đại hội Võ thuật Karasuno lần thứ nhất không……
Băng tần suy nghĩ của Ukai bắt đầu chạy theo quy trình cũ quen thuộc với tốc độ ánh sáng, mà dưới sân thực sự cũng bắt đầu chạy theo quy trình cũ — đương nhiên người ra tay không phải Hinata, cậu vẫn đang bị Sugawara xách trên tay để phản đối sự cai trị của "nhà vua" (?), người động thủ lại là Nishinoya.
Kageyama chỉ cảm thấy một đợt trời đất quay mòng mòng, rồi trần nhà của nhà thi đấu đập ngay vào mắt. Cả người cậu ta nằm bệt trên sàn, cảm giác trên đầu mọc ra 800 dấu hỏi chấm, không hiểu sao thế giới trước mắt lại đột ngột đảo ngược như thế.
“Muốn đánh nhau thì khỏi thi đấu nữa đi hai cái đồ ngốc này!” Nishinoya quật ngã ngọn núi xong liền chỉ tay về phía Hinata – người vừa mới ngoan ngoãn trở lại với vận tốc ánh sáng: “Shouyou!”
Hinata lập tức đứng thẳng lưng nghiêm cẩn: “Có!”
Nishinoya nói: “Chú em muốn làm cái gì thì cứ việc đi mà làm! Bọn anh là tiền bối cơ mà!”
“Đỉnh quá Nishinoya tiền bối!”
Sugawara buông tay ra, nhìn tổ đội hai người chiều cao khiêm tốn (?) bên kia đã nhanh chóng khoác vai quàng cổ nhau với vận tốc ánh sáng, mỉm cười rồi ngồi xuống bên cạnh Kageyama: “Không sao chứ?”
“…… Em không hiểu,” Kageyama nói: “Rõ ràng chỉ cần dùng tới Hinata là set này chúng ta đã thắng rồi.”
“…… Đúng vậy,” Sugawara ngập ngừng một chút: “Anh không phủ nhận.”
“Nhưng mà…… Vào lúc Hinata còn chưa có mặt trong đội hình, chúng ta đã từng đi tới vị trí chỉ xếp sau Shiratorizawa và Aoba Johsai rồi.”
“Đừng vì có Hinata mà xem nhẹ những người khác nhé.” Anh gõ nhẹ vào đầu người đàn em của mình: “Nếu không thì vị trí chuyền hai chính thức này, em ngồi không vững đâu đấy.”
“Hơ hơ!” Nishinoya được vài câu gọi "tiền bối" làm cho phổng mũi, giơ ngón tay cái lên rồi quay người đi về phía giữa sân: “Thế em lên trước đây!”
“Dừng lại đã, dừng lại cái đã!” Ukai lau mồ hôi, nhanh tay kéo lại một Nishinoya suýt nữa thì quay đầu đi luôn không thèm ngoảnh lại: “Mấy đứa đừng có cướp quyền phát biểu của thầy dù thời gian nghỉ giữa set không còn nhiều chứ! Nghe thầy nói đã! Set này Nishinoya đỡ bóng chính, Hinata phụ. Nishinoya cảnh giác mấy cú đập của đối phương một chút, vị trí đứng có thể lùi lại thích hợp. Hinata, bên phía em phải chú ý điều chỉnh lại nhịp độ……”
Ông ngập ngừng một chút rồi quay sang Sugawara: “Set cuối em vào sân.”
Sugawara ngẩn người, lập tức đứng dậy. Nét mặt anh không hề xao động, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào vị huấn luyện viên của mình: “Rõ!”
Ngay sau đó, tiếng còi bắt đầu trận đấu đã lùa mọi người quay trở lại giữa sân.
“Ây nha?” Oikawa nhướng mày, tỏ ra cực kỳ hứng thú: “Bị thay ra rồi kìa Tobio-chan, cố lên nhé!”
“Cái gã này, rốt cuộc cậu đang hưng phấn cái gì thế?” Iwaizumi cạn lời. Anh chỉ tay về phía Kageyama đang bị Ukai gọi lại bên cạnh: “Trông cậu ta giống như định bỏ cuộc lắm sao?”
“Karasuno đương nhiên sẽ không bỏ rơi cậu ta rồi,” Oikawa giơ tay làm hình khẩu súng, nhắm vào người đàn em cũ của mình mà nổ phát đạn giả lập: “Điều này chỉ chứng minh rằng Tobio-chan còn lâu mới trở thành cạ cứng của Shouyou-chan được!”
“…… Cậu bị bệnh à, cái này mà cũng phải tranh?”
Ukai đương nhiên không nghe thấy những lời đâm chọc trên khán đài. Ông gãi gãi đầu, tuy thời gian nghỉ giữa các set đã bị hai tên tiểu quỷ thiên tài làm tiêu tốn mất, nhưng tin tốt là Sugawara có thể hiểu được ngoài chiến thắng của trận đấu này ra thì còn có những điều quan trọng hơn. Hơn nữa Hinata lại là người hiểu rõ nhất, em ấy sẽ hỗ trợ tốt cho đối phương. Mà hiện tại, với tư cách là một huấn luyện viên, ông còn một việc quan trọng không kém trận đấu cần phải làm.
“Kageyama,” Ông nhìn về phía Kageyama đang đứng ngẩn ngơ một bên, vẫy vẫy tay: “Trò chuyện với thầy một chút được không?”
“…… Huấn luyện viên.”
Ukai mỉm cười: “Nói trước nhé, thầy không cho rằng em sai.”
“?” Kageyama ngẩn người.
“Nói đúng hơn, một thiên tài như em, lựa chọn đưa ra chắc chắn là,” Ukai chỉ vào Kageyama: “Lựa chọn mà em cho là chính xác nhất.”
“Rõ!” Kageyama trả lời lớn tiếng. Cậu có sự tự tin rằng quyết định của mình nhất định là lựa chọn tối ưu nhất để giành chiến thắng vào lúc này: “Trong tình huống Azumane tiền bối cùng Tanaka tiền bối gặp cản trở, với kỹ thuật của Hinata chắc chắn có thể đột phá hàng chắn của họ. Dù là đánh lệch nhịp, hay đập bóng hay bỏ nhỏ thì cậu ấy đều không gặp vấn đề gì cả. Em có niềm tin đường chuyền bóng trao cho cậu ấy sẽ là quả bóng phù hợp nhất!”
“Không sai,” Ukai nói: “Thầy hoàn toàn đồng ý.”
Đúng thế, Kageyama không sai.
Nhưng Hinata cũng không sai.
Cả hai người họ chỉ là đang đưa ra lựa chọn mà bản thân cho là chính xác nhất mà thôi.
Và Ukai thì vừa không chuẩn bị phục tùng Hinata hoàn toàn, cũng không chuẩn bị phủ nhận Kageyama hoàn toàn.
Đúng vậy, cả hai học trò của ông đều là thiên tài. Kageyama là chuyền hai thiên tài nổi danh từ khi còn nhỏ, còn Hinata lại càng là vị huấn luyện viên xuất sắc từng nhận nhiệm vụ lúc nguy cấp, dẫn dắt đội bóng đột phá và làm nên những thành tích đủ để người khác phải kinh hãi.
Cho dù ông có ngoan ngoãn làm một con rối dây ở đó thì cũng đủ để đội bóng được Hinata tỉ mỉ mài giũa này kéo ông vào giải toàn quốc.
Nhưng mà……
Ông KHÔNG CAM TÂM!
Ông đã đứng ở nơi này rồi!
Cho dù trước đây ông chỉ là một nhân tố dự bị không thể bình thường hơn, một người ngồi băng ghế, một kẻ gác máy lọc nước, nhưng hiện tại ông đã cùng Karasuno đi một chặng đường rất dài với một thân phận hoàn toàn mới. Dài đến mức ông từ một người học trò trầm lặng trở thành người có gan cất tiếng nói, để rồi giờ đây có thể tự mình gánh vác một phương!
“Nghe cho kỹ đây Kageyama,” Ukai vỗ mạnh lên vai người học trò: “Thầy không phủ nhận suy nghĩ của Hinata là có lý, nhưng lý luận chưa bao giờ đại diện cho chiến thắng. Trên thế giới này, đáp án chính xác tuyệt đối chỉ có một.”
“Đó chính là người giành chiến thắng.”
“Vậy nên……” Ukai nói: “Em phải đi hiểu rõ tại sao Hinata lại làm như vậy, sau đó đưa ra phán đoán của chính em.”
“Phán đoán…… của em?”
“Đúng thế, nếu kết cục cuối cùng đúng như những gì cậu ấy dự đoán thì hãy học hỏi nó. Còn nếu kết quả cuối cùng không đúng thì càng phải hiểu cho rõ ràng!”
Hai chuyền hai mạnh nhất và yếu nhất của Karasuno đồng thời nhìn về phía bóng dáng đang chạy nhảy giữa sân.
“Đó chính là cơ hội tốt nhất để vượt qua cậu ấy!”
Kageyama đứng dậy trở lại khu vực chờ vào sân. Vừa hay Tsukishima bị thay ra, nhìn thấy cậu ta liền mỉm cười: “Sao thế?”
Cậu ta kéo dài giọng: “Quốc vương bệ hạ sao lại cứ cãi nhau với đồng đội thế nhỉ?”
“Chẳng có vấn đề gì cả,” Nét mặt Kageyama vẫn bình thường: “Tên đó chẳng phải cũng từng nói rồi sao? Trong đội bóng cãi nhau là chuyện rất bình thường.”
“Nhưng tuyệt đối không phải là lúc này.” Nét mặt Tsukishima lạnh xuống: “Dưới sân có rất nhiều thời gian để điều chỉnh, cãi nhau trên sân thì cậu không muốn đánh tiếp trận đấu này nữa à?”
“……” Kageyama khựng lại một chút, không trả lời.
Cậu chỉ đột nhiên suy nghĩ, tại sao cậu luôn cãi nhau với người khác trên sân đấu, mà Sugawara tiền bối lại chưa bao giờ xích mích với mọi người trong đội?
…… Bởi vì trong thế giới của cậu, cậu không có cảm giác an toàn.
Khi Oikawa tiền bối ở đó, cậu không phải là lựa chọn ưu tiên. Khi Sugawara tiền bối ở đó, cậu sẽ bị thay ra ngoài. Cậu từ trước đến nay đều thiếu đi cảm giác an toàn, khiến cậu theo bản năng xem cơ hội ra sân của chính mình quan trọng hơn chiến thắng của đội bóng. Nói cách khác, điều cậu quan tâm chính là……
Sự chiến thắng của cậu trên sân.
Tại sao?
Cậu tự hỏi, tại sao Sugawara tiền bối lại không chút lo lắng về cơ hội ra sân của mình chứ?
Vì thế cậu cất lời hỏi.
Người trả lời cậu lại là Daichi.
“Bởi vì Sugawara không có ý định từ bỏ.”
“Đội trưởng?”
“Vị trí của em và Sugawara trùng nhau, cho nên giữa hai đứa có mối quan hệ cạnh tranh trực tiếp nhất.” Daichi không nhìn Kageyama, ánh mắt anh phản chiếu lại sân đấu: “Nếu cậu ấy thực sự từ bỏ thì hiện tại cậu ấy đã không thể vào thay em lên sân rồi.”
Kageyama nhìn sang.
Giữa sân, Nishinoya lót quả bóng lên thật cao. Sugawara chuyền bóng, dù khi Hinata đang ở vị trí rất thuận lợi thì anh vẫn không chọn đưa bóng cho Hinata mà tiếp tục chuyền cho Azumane. Đối phương lại một lần nữa thử đột phá, thế nhưng lại một lần nữa bị bức tường cao của Date Tech chặn lại.
“Như thế thực sự không vấn đề gì sao?” Kageyama trầm mặc một chút rồi vẫn cất lời: “Hiện tại Azumane tiền bối không có cách nào đối phó với hàng chắn của Date Tech, đây là sự thật.”
“Đúng,” Tsukishima trả lời cậu: “Nhưng đừng quên, trước khi Hinata vào đội thì Azumane tiền bối là tay đập chủ lực xuất sắc nhất của Karasuno.”
“……”
“Nhận ra rồi chứ?” Tsukishima nói: “Nếu chỉ có mình Hinata đủ sức đột phá thì cái gọi là 'giải toàn quốc' của cậu chỉ là một trò đùa mà thôi.”
“…… Cứ tiếp tục thế này chúng ta sẽ thua mất.”
“Sẽ không.” Tsukishima khẳng định: “Cậu cũng nhìn ra được đúng không? Nếu cậu ấy không phân tâm đi phòng thủ thì ít nhất Date Tech cũng chẳng làm gì được cậu ấy.”
Đây tưởng chừng như là lời khen ngợi, nhưng không hiểu sao Kageyama lại ngửi thấy một mùi vị khác.
“Cậu đang……” Kageyama ngập ngừng: “Tìm điểm yếu của cậu ta sao?”
“Hả?” Tsukishima liếc đối phương một cái: “Tôi chẳng phải đã nói rồi sao?”
“Cậu ta thắng quá nhiều rồi.”


Bình luận