top of page

Tiến lên! (95)

Ảnh của tác giả: Tsukishima Kei
Tsukishima Kei
6 ngày trước
12 phút đọc

Quả bóng chuyền bị đánh trả về phía phần sân của Shiratorizawa.


Goshiki nhìn thấy quả bóng này không lao về phía mình thì trong lòng thầm mừng rỡ, hồi cấp hai cậu chẳng thiếu lần bị dính bẫy bởi cái chiêu này của đối phương!


Ohira đỡ bóng, anh quả thực không giỏi xử lý loại bóng kiểu này cho lắm. Trong khi đó Yamagata và Nishinoya thì trong cuộc chiến giằng co giữa Shiratorizawa và Karasuno đã "đồng quy thành tận" (không phải), kéo nhau cùng rời sân. Có điều, cũng giống như việc Chuyền hai của Karasuno có thể xử lý tốt những quả bóng đến không đúng vị trí, thì Shiratorizawa đương nhiên cũng làm được điều tương tự!


Shirabu nhanh chóng đuổi theo bóng. Cậu ta nhìn sang phía đối diện mà thấy chướng cả mắt. Mấy cái trò hoa mỹ màu mè thì có gì hay chứ, chẳng qua chỉ là vì Tendo đoán sai nên mới ăn được điểm thôi mà? Kiêu ngạo cái gì chứ? Dù sao cái gã Tendo đó cũng đâu phải lần nào cũng đoán đúng, đừng có lấy sự ngẫu nhiên……


Mà đi thách thức thực lực của chúng tôi!


Không ngừng tăng tốc đuổi theo quả bóng đang bay loạn này, Shirabu tâng bóng chuyền cho Wakatoshi. Chiến xe Shiratorizawa gầm rú lao tới, đè bẹp mọi vật cản trên đường đi của mình ——


Hơn nữa, lúc này ở hàng sau của Karasuno đã không còn Nishinoya!


“Vấn đề của Karasuno vẫn chưa được giải quyết,” Huấn luyện viên Washijo thong thả thong thả lên tiếng, “Cho dù có phối hợp đánh bọc lót hay dạt biên theo đà, tận dụng việc di chuyển vị trí để tạo ra khoảng trống mà ghi điểm, thì cái kiểu phương thức ranh mãnh mưu mẹo đó trước mặt thực lực chân chính cũng chẳng có chút tác dụng nào……”


“Dù sao thì chỉ riêng việc ứng phó với Ushijima thôi, Karasuno hoặc là phải để toàn đội cùng phòng thủ dẫn đến chất lượng tấn công giảm sút, hoặc là phải để Hinata đỡ bóng…… mà từ bỏ đi đợt tấn công của cậu ta.”


“Không có Hinata tấn công, những người khác của Karasuno chẳng còn chút đe dọa nào cả.”


Cục diện trong sân theo việc Libero của hai bên rời sân lại càng trở nên nguy hiểm hơn. Cú đập bóng của Wakatoshi lướt qua lưới nhắm thẳng vào hàng sau. Yamaguchi gạt Hinata ra ra hiệu để mình đỡ bóng, và rồi lần đầu tiên cậu nhận ra lý do vì sao Masaaki lại bảo Nishinoya là một thiên tài.


Lực đạo thế này, độ xoáy thế này……!


Đỡ văng bóng rồi!


Hơn nữa vì dự đoán không đủ, cậu thậm chí còn chẳng triệt tiêu nổi tốc độ của quả bóng. Loại bóng này, cho dù là Hinata cũng chẳng thể nào đuổi kịp!


Đáng chết thật!


Vào lúc này, chuyện phần lớn học sinh Karasuno có nền tảng không tốt mới một lần nữa hiện lên trong đầu mọi người. Trước đây Karasuno có thể thông qua việc tấn công dồn dập liên tục, lấy công bù thủ để giành ưu thế cho mình, quanh năm suốt tháng thể hiện ra cái kiểu phía trước tấn công phía sau hở lưng của gánh hát rong. Thế nhưng hiện tại, đợt tấn công của Shiratorizawa rốt cuộc đã đạt đến đỉnh cao của bọn họ trong vài năm trở lại đây. Sự tồn tại mạnh mẽ đến nhường này đủ để một mình áp chế đối thủ. Để phòng thủ cú đập của cậu ta, đối thủ của Shiratorizawa thường phải trả một cái giá rất đắt, phía trước lưới và vị trí đỡ bóng khả năng cao phải dùng tới ít nhất từ ba đến bốn người. Như vậy thì các vị trí có thể tấn công sẽ càng ít đi. Huống chi vào thời khắc áp lực căng thẳng này, Shiratorizawa đúng là dĩ dật đãi lao (dưỡng sức chờ đối thủ mệt mỏi), bọn họ có thể bình thản nghỉ ngơi chỉnh đốn, chờ đợi đối thủ luống cuống tay chân điều chỉnh lại rồi mới khởi xướng đợt tấn công tiếp theo. Và vào lúc đó, chính là lúc Tendo vui vẻ nhất.


Dù sao thì tinh thần đang căng thẳng cao độ, cộng thêm áp lực của trận đấu, đối thủ đối mặt với Tendo vào lúc này đúng thật là chẳng có chút phần thắng nào!


“Ồ chà,” José vỗ vỗ vào cái TV, “Chiếu lại một chút, chiếu lại một chút đi!”


Ông nhìn màn hình đã bị chuyển cảnh mà râu tóc tức đến run lên, lẩm bẩm đi về phía chiếc ghế. Ông ngồi bệt xuống, dáng vẻ như đang suy tư điều gì.


Nếu vừa rồi ông không nhìn nhầm thì Hinata hình như đã di chuyển vị trí sang bên cạnh một chút. Kết hợp với vị trí số 1 của Shiratorizawa cùng tình hình trước lưới của Karasuno hiện tại……


Không lẽ cậu nhóc định tự coi mình là Libero để dùng đấy chứ?


Nếu thế thật thì Karasuno mới là bên thật sự chẳng thể thắng nổi dù chỉ một chút.


Bất kỳ trận đấu nào cũng không thể chỉ dựa vào phòng thủ mà chiến thắng được. Cho dù có phòng thủ phản công thế nào đi nữa thì cốt lõi vẫn phải là phản công!


Yamaguchi rời sân. Cậu vốn dĩ được thay vào sân là vì cơ hội phát bóng này, dù sao vị trí Middle Blocker xuất phát trận này là Daichi và Tsukishima. Cậu tức giận, phẫn nộ với việc bản thân lại thỏa mãn với trình độ hiện tại, đã không thể trực tiếp phát bóng ăn điểm, lại cũng chẳng thể tạo ra cơ hội tấn công, mà giờ đây ngay cả việc tạo khoảng đệm đỡ bóng cậu cũng không làm nổi!


Thế này thì làm đồng đội cái kiểu gì chứ!


Làm tuyển thủ cái kiểu gì chứ!


Căn bản là ——


“Đội trưởng!” Cậu nói, “Quả bóng của Wakatoshi ——”


“Ừ,” Daichi vội vã lên sân, “Nishinoya có dặn anh rồi!”


…… Đáng chết thật.


…… Đáng chết thật mà!


Mang theo đầy một bụng phẫn nộ không biết trút vào đâu, Yamaguchi một lần nữa bước trở lại khu vực chờ lên sân.


Tsukishima thu hồi ánh mắt.


Phải nhớ kỹ vị trí đứng của Hinata, cùng thói quen của Wakatoshi……


Đúng vậy, bọn họ không thể nào cứ mãi dựa vào Hinata để bù đắp cho vấn đề Nishinoya rời sân được, thế nhưng……


Đó tuyệt đối không phải là vấn đề cần phải suy xét vào lúc này.


Để giải quyết triệt để vấn đề tiền bối Nishinoya rời sân đòi hỏi phải có thời gian, phải để mọi người luyện tập nhiều hơn. Đây tuyệt đối không phải là thứ có thể giải quyết chỉ nhờ vào cảm hứng bộc phát trong một hai quả bóng. Phòng thủ chính là loại kỹ năng cần phải mài giũa từng chút từng chút một như thế đấy.


PS: Nishinoya không tính.


Thói quen tư duy của Hinata hoàn toàn không giống thời cấp ba. Về điểm này, Tsukishima sẽ bình đẳng ghi hết đám huấn luyện viên bạn vong niên chơi thân với cậu ta vào một cuốn sổ tay nhỏ. Bởi vì các huấn luyện viên chuyên nghiệp để đảm bảo trình độ của đội bóng, bọn họ sẽ dồn nhiều sức lực hơn vào giải đấu league. Điều này cũng dẫn đến việc cách thức họ nhìn nhận vấn đề mang đậm tính chất league ——


Giải đấu league và giải đấu cúp (knockout) là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. League là tính điểm tích lũy, đội vô địch league chưa chắc đã là đội bóng có màn thể hiện xuất sắc ngay từ đầu, bởi vì tất cả các đội trong league đều phải đánh số trận như nhau, dựa vào số điểm tích lũy từ các trận thắng thua để xếp hạng. Đến khi toàn bộ giải đấu kết thúc, đội nào có điểm tích lũy cao nhất sẽ là đội vô địch. Điều này đồng nghĩa với việc họ có thể vừa đánh vừa điều chỉnh, chỉ cần giữ cho đội hình không bị vỡ vạc thì thỉnh thoảng thua một vài trận vẫn là điều có thể chấp nhận được. So với việc thua trận, bọn họ sẽ quan tâm hơn đến việc các vấn đề của đội bóng đã được giải quyết hay chưa. Đó cũng là lý do vì sao cho dù là Hinata hay José, bọn họ đều cho rằng Karasuno cần phải trao cho những người khác nhiều cơ hội rèn luyện hơn để ứng phó với các thử thách trong tương lai, bởi vì league là nhìn vào trình độ bình quân của cả một chu kỳ.


Thế nhưng IH lại áp dụng thể thức thi đấu cúp loại trực tiếp.


Thể thức cúp tàn khốc hơn league rất nhiều, không có sai số và cũng chẳng có cơ hội cho trận thua, một khi thất bại là lập tức bị loại. Quy tắc tàn khốc như vậy khiến cho mỗi một trận đấu đều cực kỳ quan trọng. Đó cũng là lý do vì sao các giải đấu lớn đều thích áp dụng thể thức thi đấu cúp, hoặc ít nhất là từ vòng 16 đội trở đi đều là hình thức loại trực tiếp —— những cuộc thi đấu lặp đi lặp lại trên ranh giới sinh tử như vậy mới có thể kích thích cảm xúc của khán giả lên mức tối đa.


Đúng vậy, chúng ta rất yếu. Đứng trước tay đập Outside Hitter hàng đầu của Shiratorizawa, chúng ta trông mới nhỏ bé làm sao. Thế nhưng điều đó không có nghĩa là…… chúng ta không có cách nào để chiến thắng!


Vấn đề cần giải quyết trước mắt chính là Wakatoshi!


Tsukishima nhanh chóng dặn dò Azumane đứng bên cạnh. Hai người bọn họ hiện là những tuyển thủ cao nhất ở hàng trên của Karasuno, là thành phần quan trọng nhất của hàng chắn trước lưới. Wakatoshi muốn đánh xuyên qua hàng phòng thủ của Karasuno, vậy nên đánh trực diện cứng đối cứng với hàng chắn trước lưới không phải là một lựa chọn khôn ngoan. Ai rảnh rỗi không có việc gì lại đi tự làm tăng nguy cơ bị chắn chết của mình cơ chứ?


Cho nên cậu ta sẽ né hàng chắn ra.


Vì thế điều mà hàng chắn trước lưới phải làm chính là tạo ra cơ hội thích hợp cho hàng sau.


Đúng vậy, điều này vẫn đòi hỏi phải dựa vào Hinata để đỡ bóng như cũ, nhưng mà thì sao chứ?


Cứ đỡ bóng lên trước đã, sau đó……


Tsukishima ngửa người ra sau, né vị trí của Azumane ra rồi nói với Kageyama: “Chậm lại một chút, nghe rõ chưa?”


Kageyama thậm chí còn chẳng buồn liếc Tsukishima lấy một cái, cậu ta chỉ chằm chằm nhìn sang đối diện lưới: “Không cần cậu nói tôi cũng biết.”


…… Hừ, coi như vẫn theo kịp.


Tsukishima thu hồi ánh mắt, một lần nữa dồn toàn bộ sự chú ý vào đối thủ trước mặt.


Vậy thì, bắt đầu từ bây giờ…… Hãy thử giải quyết Shiratorizawa xem nào!


Quả phát bóng từ Shiratorizawa lao thẳng vào hàng sau của Karasuno. Hinata biết ý né sang một bên. Người phát bóng không phải là Wakatoshi, đây coi như là một trong số ít những chuyện may mắn. Nếu có thể tranh thủ cơ hội này lấy lại quyền phát bóng, như vậy Nishinoya có thể trở lại sân rồi!


Chỉ cần anh ấy trở lại, ít nhất là trước khi xoay vị trí xuống hàng sau một lần nữa, chiếc xe cổ lỗ sĩ sắp hỏng này của Karasuno vẫn còn có thể quẫy đạp thêm được một lúc.


Cho nên Hinata sẽ không đi đỡ quả phát bóng này. Cậu cần phải làm hết khả năng để giành lại quyền chủ động về tay mình.


Ghi điểm, ghi điểm…… Phải lấy lại quyền khống chế bóng!


Ồ chà?


Tendo nhạy bén nhận ra điều gì đó, nụ cười trên mặt dần đắc ý mở rộng.


Nhóc con à nhóc con, sự nôn nóng hiện rõ lên trên mặt như thế là dễ xảy ra chuyện lắm đấy nhé!


Daichi dù sao cũng đã lăn lộn cùng cái đám trâu đầu ngựa mặt này suốt ba năm cấp ba, hơn nữa đây lại không phải cú phát bóng của Wakatoshi, anh vớt quả bóng lên rồi đưa trở lại trước lưới. Kageyama đương nhiên biết tính toán của Hinata, cậu không chút do dự phân bóng cho Hinata. Xuất hiện cùng quả bóng chuyền ở trước lưới là Hinata đang nhảy lên thật cao!


Vị trí đứng dưới lưới hơi phân tán…… Chỗ này đi xuống phía sau có Ohira…… Vậy thì…… Ép Wakatoshi! Ít nhất là không được để cậu ta tham gia vào đợt tấn công tiếp theo!


Tuy nhiên, trọng tài lại tuyên bố Shiratorizawa ghi điểm.


Tendo thổi một tiếng huýt sáo, cả người rạng rỡ hẳn lên. Tay anh khoác lên người Goshiki đứng bên cạnh, đắc trí dào dạt nhìn Hinata: “Đã bảo với cậu rồi mà nhóc con, khôn lỏi là không có tác dụng đâu!”


…… Xem ra anh ta cực kỳ ghi thù chuyện trước đó bị Hinata chơi xỏ một cú.


Hinata không nói gì.


Lúc này bộ não của cậu đang xoay chuyển với tốc độ chóng mặt. Đánh bóng bị Tendo chắn lại vốn là một chuyện rất bình thường, dù sao Tendo cũng là tuyển thủ thuộc trường phái thuần trực giác. Nếu cậu đấu với một người thuộc trường phái lý trí như Tsukishima thì còn có thể dựa vào cục diện trên sân để phân tích ý đồ của Tsukishima; nhưng nếu chơi chiêu này với người thuộc trường phái trực giác thì đúng là bó tay toàn tập. Anh ta chỉ đơn giản cảm thấy cậu sẽ đập vào hướng đó, cậu thì làm gì được anh ta cơ chứ?


Đó cũng là lý do Tendo không phù hợp với các giải đấu chuyên nghiệp. Giải đấu chuyên nghiệp yêu cầu sự ổn định, đặc biệt là các tuyển thủ phòng thủ. Người ta thường có câu “tấn công dựa vào thiên phú, phòng thủ dựa vào kinh nghiệm”, cho nên trên sân thi đấu, vị trí dễ tung tân binh vào nhất chính là Outside Hitter, còn vị trí phòng thủ thì đều phải trải qua hàng trăm lần bị các chủ công tra tấn dằn dỗi mới có thể biến thành một bức tường vững chắc, một tấm thảm đỡ bóng tốt. Có thể nói là phong thủy xoay chuyển, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo, chờ đến khi kinh nghiệm của ta tích đủ rồi ta sẽ làm thịt sạch tất cả các người (?); đây mới là con đường phát triển bình thường của một tuyển thủ phòng thủ.


Một tên Chắn trung tâm ngu ngốc nào đó biết tên nhưng không tiện nói cụ thể tỏ ý vô cùng tán thành.


Thế nhưng trình độ của Tendo lại phụ thuộc rất nhiều vào phong độ, cho nên anh ta rất khó thi đấu chuyên nghiệp. Về điểm này, chính bản thân anh ta cũng biết rõ, hay nói đúng hơn, chính vì như vậy nên anh ta mới thích Shiratorizawa đến thế.


Ông lão đó rất gàn dở, các bài huấn luyện đơn điệu đến mức coi bọn họ như đám lính quàng quạc mà rèn luyện, ngày nào cũng huấn luyện dã ngoại ở đây. Thế nhưng ở Shiratorizawa không có bất kỳ ai là không phục huấn luyện viên Washijo, bởi vì người này đã trao cơ hội cho bọn họ.


Cho dù bọn họ không thể nào trưởng thành thành những tuyển thủ chuyên nghiệp như kỳ vọng của thế giới bên ngoài, thì bọn họ vẫn được ông lão này kỳ vọng.


Những tài năng với hình thù kỳ dị của bọn họ vẫn được ông lão này che chở mà lớn lên.


“Nhóc con chẳng buồn bơ anh kìa.” Tendo thở dài.


“Tiền bối đúng là chú ý đến Hinata quá mức rồi đấy,” Goshiki bĩu môi, “Rõ ràng chúng ta mới là người một nhà mà!”


“Anh là Chắn trung tâm, chú ý đến Outside Hitter của đối thủ thì có gì kỳ quái đâu?” Tendo giơ ngón tay quấn đầy băng cá nhân lên ngoáy ngoáy, “Chú em rất muốn được anh chú ý sao?”


“…… Thôi cũng không cần đâu ạ.”


Đúng vậy, tại sao lại chú ý đến nhóc con đó chứ?


Đương nhiên là bởi vì…… Chúng ta đều là những tuyển thủ mang thiên phú với hình thù kỳ dị mà!


Tendo liếc nhìn về phía hàng ghế huấn luyện viên, trêu chọc người bạn thân của mình: “Ushijima này, cậu nói xem huấn luyện viên hiện tại có phải đang nghĩ giá mà lúc đó chiêu mộ nhóc con vào đội thì tốt rồi không?”


“Không đâu,” Wakatoshi nói, “Huấn luyện viên có suy nghĩ của riêng mình.”


“Nhóc con cũng có suy nghĩ của riêng em ấy,” Tendo vòng hai tay ra sau đầu, “Vóc dáng thì nhỏ con, nhưng tính tình thì ai nấy đều ngạo mạn gớm.”


Đúng vậy, Washijo sẽ không muốn chiêu mộ Hinata vào Shiratorizawa với tư cách là một tuyển thủ.


Bởi vì so với những trở ngại chồng chất trên con đường trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp mà cậu muốn đi, Shiratorizawa đã là trở ngại nhẹ nhàng nhất rồi.


Chính vì thưởng thức Hinata, cho nên khi đứng ở phía đối diện với Hinata, Shiratorizawa mới tuyệt đối không nương tay.


—— Nếu ngay cả Shiratorizawa mà cậu cũng không thắng nổi, thì thiên phú của cậu cũng chỉ đến thế mà thôi.


Wakatoshi Ushijima tán thành với suy nghĩ của huấn luyện viên, hơn nữa cũng đem hết toàn lực ra nghênh chiến.


Thua dưới tay chúng tôi, chứng minh cậu cũng chỉ có vậy.


Lần thử nghiệm đầu tiên đã thất bại.


Hinata nhìn sang bảng điểm. Shiratorizawa đã chạm mốc 22 điểm, khoảng cách điểm số với Karasuno đã lên tới 4 điểm. Vào lúc này khoảng cách điểm số này mà muốn truy đuổi thì quá phiền phức rồi, cảm giác như Shiratorizawa chỉ cần bồi thêm một đạp nữa là có thể sút chết Karasuno ngay lập tức. Vậy nên những cơ hội ở mấy điểm số cuối cùng này……


Xin lỗi nhé, huấn luyện viên. Hinata liếm liếm môi. Em muốn dùng nó để đặt cược một ván lớn.



Bình luận


bottom of page