top of page

Tiến lên! (96)

Ảnh của tác giả: Tsukishima Kei
Tsukishima Kei
5 ngày trước
11 phút đọc

Cú phát bóng của Shiratorizawa xé gió lao sang.


Lượt phát bóng này thực chất không rơi đúng vào thứ tự đội hình gây khó chịu nhất cho Karasuno. Nếu đây là cú phát bóng của Wakatoshi cộng thêm việc Nishinoya đang ở ngoài sân, thì dàn CĐV Karasuno trên khán đài có khi đã hận không thể giậm chân một cái rồi "đi luôn" cho xong, còn nhìn ngó cái gì nữa? Thà rằng tuyên bố Shiratorizawa thắng luôn cho rồi!


Chính vì thời điểm này cơ hội và nguy cơ cùng song hành, nên mọi người mới căng thẳng đến thế. Người phát bóng bên Shiratorizawa tuy không phải Wakatoshi, nhưng quả bóng vẫn rất khó xử lý. Điểm may mắn duy nhất là Kageyama - Chuyền hai của Karasuno - thực sự quá xuất sắc!


Với những khán giả mới xem thi đấu lần đầu, họ có thể bị khí thế của Wakatoshi làm cho chấn động, bị sự linh hoạt của Hinata thu hút, để rồi bỏ qua một tồn tại tưởng như chẳng có gì nổi bật này. Dù sao trong mọi trận đấu, thứ thu hút người ta nhất vẫn là việc ghi điểm, và người làm tốt nhất việc đó là các tay đập chứ chẳng phải chuyền hai. Thêm vào đó, chuyền hai của Shiratorizawa lại thuộc dạng "máy chuyền bóng tự động cho Wakatoshi", nên cũng khó tránh khỏi việc nhiều người nghĩ Kageyama chỉ là một "công nhân trên dây chuyền sản xuất" nhét bóng vào tay các chủ công Karasuno.


Nhưng những khán giả lão luyện thì không chỉ nhìn mỗi Hinata.


Người ta vẫn hay nói: một cú Chuyền 1 tốt chính là đá tảng nền móng của đợt tấn công. Vậy thì cái nền móng hiện tại của Karasuno trong số những "công trình rác rưởi" cũng thuộc hàng rác rưởi top đầu. Chẳng có cách nào khác, ba ngày hai bận động đất với lũ lụt thì cái nền nào mà chịu cho nổi? Thế nhưng, trên cái nền móng rung rinh sắp sập ấy, đợt tấn công của Karasuno lại vẫn đẹp mắt đến lạ kỳ. Phải biết rằng, tay đập của Karasuno đâu phải chỉ có mỗi Hinata!


Cho nên, những khán giả lâu năm này sẽ chú ý đến sự tồn tại của Kageyama.


Phải là loại kỹ thuật đỉnh cao tới mức nào mới giúp tân binh năm nhất này, khi đối mặt với áp lực từ Shiratorizawa và tay đập hàng đầu, vẫn có thể đưa ra những đường chuyền bóng điêu luyện và chuẩn xác đến từng milimet như vậy chứ?!


Quá đáng kinh ngạc.


Vốn dĩ thực lực tổng thể của Karasuno đã nằm trong top 3 của tỉnh. Nếu không vì có hai quái vật Wakatoshi và Oikawa, Karasuno thậm chí còn chẳng lọt xuống tới vị trí thứ ba. Kết quả là mọi người vừa mới cảm thán Karasuno bị đè nén, thì ngoảnh đi ngoảnh lại Hinata và Kageyama đã gia nhập, lại thêm Yamaguchi và Tsukishima – những người vốn đã thể hiện xuất sắc từ thời cấp hai, từng có những khoảnh khắc tỏa sáng ở giải toàn quốc cấp hai và phối hợp vô cùng ăn ý……


Không thể tin nổi……


Họ thì thầm to nhỏ với nhau. Chờ đến giải Mùa Xuân năm nay, với độ ăn ý tích lũy theo thời gian của Karasuno, e rằng việc hất văng Aoba Johsai, quật ngã Shiratorizawa để tái thiết lại vinh quang Karasuno sẽ diễn ra ngay tại thời điểm này?


Thế nhưng, màn thể hiện của Karasuno lại khiến họ phải mở to mắt thán phục.


Chờ ư?

Ai mà thèm chờ chứ?!

Chúng tôi muốn thắng, và chúng tôi sẽ thắng ngay tại đây!


Hinata bật nhảy lên, Tendo bám đuôi như hình với bóng, nhưng ai bảo ——

Là cậu ấy đánh bóng chứ?


Bóng lưng của Azumane đè lên hai người đang rơi xuống. Cú đập cực mạnh làm Tendo trở tay không kịp. Không chịu kém cạnh, Ohira bên Shiratorizawa đẩy đồng đội ra vớt bóng, Shirabu lùi lại vài bước. Trục cơ quan của Shiratorizawa đã bắt đầu vận hành, bước tiếp theo nhắm mắt lại mọi người cũng đoán ra được ——


Wakatoshi tới rồi!


Hinata nhanh chóng lùi về hàng sau, Tsukishima và Azumane ở hàng trên trận địa sẵn sàng đón quân địch. Daichi bịt chặt khoảng hở quá hẹp ở hàng trên để tránh việc Wakatoshi không đánh vào khoảng sân rộng mà lại cố rúc vào khe hở nhỏ hẹp đó. Và đúng như họ dự đoán, hướng bứt phá của Wakatoshi nhắm thẳng vào đường biên!


Đến rồi.


Hinata nhón nhón chân, cậu hiếm khi thấy căng thẳng thế này.

Đó không phải là vì cậu không có cách xử lý cú đập của Wakatoshi. Hiện tại kỹ xảo phát lực của Wakatoshi vẫn chưa tiến hóa đến giai đoạn sau, hơn nữa động tác của cậu ta cũng chưa ẩn nấp kỹ đến thế. Việc đoán hướng tấn công và xử lý lực đập lúc này của Wakatoshi đối với Hinata hoàn toàn không thành vấn đề. Cậu căng thẳng, thậm chí có chút hưng phấn ngầm, chỉ là vì cậu muốn thử một thứ khác ——


Đỡ bóng!


Khoảnh khắc nhìn thấy cú đỡ bóng của Hinata, Kageyama ngẩn người ra, sau đó tức đến hộc máu. Cái trò gì đây chứ?!

Tại sao cú Chuyền 1 của cậu……


Lại bay thẳng sang bên kia lưới thế hả?!!


Cậu ta hận không thể chui tọt qua lưới để xử lý quả bóng đó. Đáng tiếc là cú đỡ bóng này bay thẳng tắp sang phần sân đối phương, chẳng cho chút cơ hội cứu vớt nào. Kageyama tức đến giậm chân tại chỗ, chỉ muốn túm cổ ai đó lên lắc cho văng bớt nước trong não ra. Làm cái trò gì thế không biết?! Bao nhiêu tuổi rồi mà đỡ bóng Chuyền 1 còn để bay thẳng sang sân bạn hả?!


Shiratorizawa nhìn cảnh đó còn kinh ngạc hơn cả cậu ta. Dù Hinata ở chỗ họ nổi danh với tư cách "huấn luyện viên", nhưng độ ổn định và kỹ thuật của cậu suốt chặng đường qua đã làm họ chuẩn bị tâm lý rất kỹ, chưa từng ngờ tới có ngày Hinata đỡ Chuyền 1 bay trực tiếp qua lưới.


Nhìn đường bóng bay sang, Goshiki đang ở vị trí rất thuận lợi. Cậu bước vài bước điều chỉnh, hô lớn một tiếng "Bóng cơ hội!" rồi đưa hai tay ra đón bóng.


Và rồi…… tiếp bóng văng ra ngoài!


Vô cùng nhục nhã!

Đúng là vô cùng nhục nhã mà!


Cậu ta không thể tin nổi, giơ tay nhìn chằm chằm vào cánh tay mình, hoài nghi không biết có phải mình bỏ lỡ mấy tập phim rồi không. Cái cốt truyện trừu tượng gì mà trình độ bóng chuyền cả thế giới đột nhiên sụt giảm, chỉ có Hinata giữ nguyên phong độ thế này? Một cú Chuyền 1 không hề có lực đập bóng, thế mà bản thân lại đỡ văng đi đâu mất?!


Người còn không thể tin nổi hơn cậu ta là Shirabu. Cảm giác Shirabu sắp hóa thành rồng phun lửa bốc cháy tại chỗ đến nơi. Tendo và Ohira đứng gần đó lập tức nhanh tay lẹ mắt khống chế Shirabu, kéo cậu ta ra một bên cho hạ hỏa. Còn Goshiki - kẻ may mắn nhặt lại được một mạng - thậm chí còn không dám liếc về phía hàng ghế huấn luyện viên. Cơn giận của huấn luyện viên chỉ có lớn hơn Shirabu thôi! Thật sự nhắm mắt lại cũng nghĩ ra được mình sắp phải nhận bao nhiêu buổi đặc huấn dưới địa ngục…… Thậm chí khả năng cao là chẳng chờ nổi đến lúc về trường, mà sẽ phải chạy bộ về luôn. Nếu không phải đang ở trên sân, phỏng chừng Goshiki đã bắt đầu mở bản đồ chuẩn bị khởi động gia nhập CLB Điền kinh để chạy Marathon rồi.


Thế nhưng Washijo lại không hề giận dữ.


Ông mở to mắt, tràn đầy hứng thú nói chuyện với vị trợ lý của mình: “Nhìn kỹ chưa?”


Vị trợ lý hơi ngập ngừng: “Tốc độ không nhanh…… Nhưng tại sao lại không đỡ nổi nhỉ……”


“Là độ xoáy,” Washijo mỉm cười, “Ushijima dùng chiêu này nhắm vào người khác bao lâu nay rồi, bây giờ cũng đến lượt đám nhóc này phải đối mặt với nó.”


Karasuno còn hiểu rõ điều đó hơn họ. Nói chính xác hơn, ngay khoảnh khắc Hinata đỡ bóng, Nishinoya và Masaaki đã đồng thời thốt lên nghi vấn, có điều thứ hai người chú ý lại hoàn toàn khác nhau.


“Không giảm lực sao?”

“Là gia tăng độ xoáy?”


Vào lúc quả bóng ấy trước sự ngỡ ngàng của Kageyama bay thẳng sang phần sân Shiratorizawa, Masaaki cảm thấy như mình đang xem một trận bóng bàn khổng lồ.


“Không phải chứ?” Cậu lẩm bẩm, “Nishinoya tiền bối đánh bóng mới chỉ giống kỹ thuật cắt bóng thôi, còn Hinata thế này…… căn bản chính là cắt bóng (chop push) rồi!”


“?”


Đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của Nishinoya và Yamaguchi, cậu giải thích: “Cắt bóng là kỹ thuật phòng thủ trong bóng bàn, bản chất là phiên bản phóng đại của cú gọt bóng. Thường thì cần phải có kỹ thuật đánh xa bàn hỗ trợ……”


Cậu thử mô phỏng lại động tác của Hinata, rồi bừng tỉnh đại ngộ: “Thảo nào lại cần động tác lớn đến thế…… Lấy bề mặt tiếp xúc của cánh tay và quả bóng làm vợt bóng, dùng lực kéo của eo thay thế cho động tác vung tay biên độ rộng trong bóng bàn để gia tăng độ xoáy, làm cho quả bóng đánh trả trở nên nguy hiểm hơn!”


Chỉ là……

Chỉ là…… Kỹ thuật cắt bóng trong bóng bàn vốn dĩ đã là kỹ thuật bị đào thải.


Bị xem là thiếu cảm xúc, theo sự phát triển của thời đại, kỹ thuật cắt bóng đã dần bị từ bỏ…… Thế mà ở đây, lại có đất dụng võ!


Masaaki không biết thứ gì đang cuộn trào trong lồng ngực mình. Trái tim đập liên hồi không kiểm soát, mang theo một ngọn lửa nóng hổi vô danh chạy dọc theo mạch máu, giống như dòng sông không bao giờ ngừng chảy, cuốn theo tất cả những ngày đêm từng chinh chiến bên bàn bóng mà cậu muốn quên đi, lao thẳng vào đại não cậu.


“Rút cuộc là thế,” Mắt Nishinoya sáng rực lên, “Cho nên mới không giảm lực! Cái mà em ấy muốn chính là cái lực đập đó của Ushiwakamaru! Mượn lực đả lực!”


Anh lắc lắc cánh tay, cố gắng tái hiện lại động tác của Hinata. Masaaki mang theo sự hưng phấn khó tả tiến lại chỉnh sửa cho anh: “Không phải thế đâu ạ, phải phát lực thế này mới tạo ra đường bóng xoáy xuống dài như vậy, đánh thẳng thế kia thì không có độ xoáy đâu……”


Không phải là vô ý nghĩa, không phải rời khỏi CLB bóng bàn là công sức vô ích. Mọi mồ hôi, mọi thời gian trong quá khứ……

—— Đều sẽ ở trên một mảnh đất thích hợp mà nở ra những bông hoa rực rỡ.


Nishinoya càng thêm hưng phấn: “Nói như vậy, Shoyo e rằng ngay từ đầu đã tính tới chuyện Chuyền 1 bay qua lưới rồi!”


Đúng vậy, ngay từ đầu, tính toán của Hinata chính là đưa Chuyền 1 qua lưới.


Đây chẳng phải là chuyện bịa đặt vô căn cứ. Thời còn làm Libero, cậu đã từng thực hiện nhiều cú Chuyền 1 qua lưới, nhưng cú Chuyền 1 qua lưới kiểu này thì đúng là lần đầu tiên làm. Trước đây, Chuyền 1 qua lưới giống như một mũi tên trộm, tuy có nhắm vào vị trí đứng của đối thủ nhưng chủ yếu là để hỗ trợ Kageyama, cung cấp cho Kageyama thêm nhiều lựa chọn tấn công ——


Chuyền 1 qua lưới, Two Attack, chuyền bóng cho Tay đập bóng…… Khi đó họ là đội bóng có tuyến tấn công phức tạp nhất toàn V-League, ngay cả một Libero như Hinata cũng ghi không ít điểm đâu đấy.


Nhưng lần này thì khác.


Đây là lần đầu tiên, không phải thông qua việc Kageyama đưa bóng qua lưới để gián tiếp quyết định có ghi điểm hay không, mà là từ đầu đến cuối, chính cậu đã mưu tính mành lưới âm mưu giấu dưới cái gọi là "bóng cơ hội" ấy.


Dù là đỡ bóng, ngọn lửa tấn công giấu sâu trong tâm hồn cậu vẫn cháy lên hừng hực!


Cảm ơn đồng đội cũ của cậu từng là một tay chơi bóng xoáy cừ khôi, cảm ơn đồng đội hiện tại của cậu từng là một tuyển thủ bóng bàn. Một người cho cậu cơ sở để thao tác, một người cho cậu nguồn cảm hứng, để vào chính khoảnh khắc này, cậu có thể đỡ ra một quả bóng như thế!


Lucky!


Trong lòng Hinata đang reo hò huýt sáo. Tuy rằng yếu tố may mắn chiếm phần siêu lớn, nhưng mà thành công rồi!

Quá tuyệt vời, quá tuyệt vời!

Đã bảo mà!

Bóng chuyền quả nhiên thú vị thật đấy!


Ngay sau đó, hai đám mây đen từ phía sau bao phủ lấy cậu.


Kageyama đi đầu quán triệt hành động, túm lấy Hinata lắc đến mức não cậu sắp tan ra luôn: “Cậu là đồ ngốc à?!”


Cậu ta nhấc bổng Hinata lên, khuôn mặt đen kịt đủ sức làm trẻ con nín khóc dán sát lại, cảm giác đến linh mục trong vùng cũng phải vẽ dấu thánh giá để trừ tà: “Lúc 12 tuổi cậu đỡ bóng cũng đâu có để bóng bay thẳng qua lưới đâu! Nếu không phải đối phương đỡ bóng văng ra ngoài, thì dù hiệp này có khó gỡ điểm thế nào cũng đừng có đánh bừa bậy cho tôi!”


Hinata ọc ọc sủi bong bóng: “Khụ…… Khụ…… Chẳng phải thành công rồi sao…… Tuy kỹ thuật chưa đủ thuần thục…… Nhưng thế này thì bọn họ đâu dám coi thường Chuyền 1 của tớ nữa……”


Kageyama hạ tay xuống một chút, hình như bị thuyết phục thật, bắt đầu suy nghĩ tiếp theo nên tận dụng chiêu này thế nào. Hinata mới vừa mừng thầm vì chân rốt cuộc cũng chạm đất, thì một cái bóng khác lại đè xuống. Tsukishima giơ tay chọc thẳng vào đầu cậu: “Cậu là đồ ngốc à? Không biết báo trước với bọn tôi một tiếng à? Vạn nhất chạm lưới hoặc không qua nổi lưới thì biếu không điểm cho đối diện chắc?”


Hinata "oái" lên một tiếng.


Ánh đèn thi đấu chiếu bóng của Tsukishima tỏa ra làn khí đen mù mịt. Cảm giác quen thuộc ấy lập tức vượt qua khoảng thời gian mấy chục năm để một lần nữa biến thành cơn ác mộng bao trùm lên đầu Hinata. Cậu ấp úng: “…… Nhưng mà……”


“Đừng có trò đó, tôi đâu phải sinh vật đơn bào chỉ biết dựa vào trực giác,” Tsukishima ra vẻ nghiêm túc chọc Hinata ngả nghiêng, đồng thời lườm Kageyama một cái làm đối phương dựng ngược lông nhím, có thể nói là tấn công không phân biệt địch ta, “Quả bóng này cậu căn bản là dựa vào may mắn mới đánh ra được đúng không? Ngày thường hoàn toàn chưa từng luyện tập đúng không?”


Cậu ta túm lấy tay Hinata: “Cậu gọi cái này là chiêu thức có thể uy hiếp bọn họ hả? Đừng có tự làm thương bản thân đấy!”


“…… Ồ.”

Hinata đáp.


Không hổ là bạn thuở nhỏ, phán đoán của Tsukishima hoàn toàn chính xác. Cậu đúng là rất khó tái hiện lại chiêu thức vừa rồi. Chưa bàn đến việc trực tiếp đỡ cú đập của Wakatoshi mà không giảm lực khiến cánh tay cậu giờ vẫn còn ẩn ẩn đau, cái thao tác gia tăng độ xoáy này cậu hoàn toàn chưa từng đặc huấn qua. Thật sự đánh ra được quả đó cậu còn thấy mình nên đi mua vé số thì hơn. Cậu chỉ đơn giản bắt chước động tác ngày trước của Masaaki, so với hiệu quả xoáy và điểm rơi mà cậu ấy muốn tạo ra để làm khó đối thủ thì còn kém xa một trời một vực. Bóng không chạm lưới hoàn toàn là nhờ may mắn, chưa kể Goshiki còn phán đoán sai lầm, bằng không quả đó xác suất ra ngoài là rất lớn…… Có thể nói là nhờ đủ loại sự cố ngoài ý muốn mới giúp quả bóng này ăn điểm.


Đáng lẽ cậu nên giận mới phải. Cho dù là may mắn thì cậu cũng đã giải nguy thành công, bẻ gãy lượt phát bóng của Shiratorizawa để lôi Nishinoya tiền bối trở lại sân. Kết quả hiện tại lại bị người ta chỉ vào mặt mắng vuốt mặt không kịp. Thế nhưng, cậu lại không kiềm chế được mà mỉm cười.


Hoài niệm biết bao, mà cũng xa lạ biết bao.


Đã bao lâu rồi?

Đã bao lâu rồi chứ…… Rốt cuộc, Tsukishima lại một lần nữa…… phản bác lại bóng chuyền của cậu.


Rốt cuộc không còn đặt cậu lên đài cao ngai vàng nữa, mà một lần nữa kéo cậu trở về giữa bọn họ, nhận thức được sai lầm của cậu, sự tùy hứng của cậu, nhận thức được cậu cũng là một con người…… biết phạm sai lầm.


Mừng cậu trở lại. Cho dù có bị Tsukishima chỉ vào mũi mắng đến mức muốn độn thổ, Hinata vẫn không nén nổi nụ cười.


Bộ não thứ hai luôn giữ được sự bình tĩnh của tớ.

Chờ cậu lâu lắm rồi.




Bình luận


bottom of page