Tiến lên! (99)
"Cậu nói xem," Oikawa gõ gõ vào lan can khán đài, "Shiratorizawa sẽ giải quyết cú bóng nhanh chậm này thế nào đây?"
Iwaizumi Hajime nhìn hai đội bóng: "Tớ lại thấy xác suất Karasuno tiếp tục đánh bóng nhanh chậm là không lớn, hay nói đúng hơn là sang hiệp ba, ưu thế của việc đánh bóng nhanh chậm sẽ không còn lớn đến thế nữa."
"Thế sao?" Oikawa ngẩn người, "Rõ ràng là đang rất hiệu quả..."
Cậu lập tức phản ứng lại, nhìn về phía đội hình Karasuno, mà nói chính xác hơn là cái cậu nhóc nhỏ con trong đám đông Karasuno ấy.
"Tay của em ấy!"
"Ừm," Iwaizumi khựng lại một chút, "Tiền đề của chiến thuật bóng nhanh chậm là phải đánh giằng co. Chỉ khi hình thành được những pha bóng qua lại thì mới có thể giở trò 'đánh lén' này ra được."
"Thế nhưng kiểu đánh ở hiệp trước đòi hỏi phải đỡ bóng thật ổn định. Shoyo-chan liên tục phải đỡ bóng của Wakatoshi, mà với lực đập của cái tên Wakatoshi đó, Shoyo-chan vừa muốn đỡ bóng lại vừa muốn tấn công, hơn nữa lại còn là đỡ bóng trong tình trạng không hề có động tác giảm xóc nào khác..."
"Cánh tay hiện tại e là đã sưng lên rồi cũng nên... Mỡ trên người Hinata vốn đã chẳng có mấy," Iwaizumi liếc nhìn một cái, "Quả nhiên... đã phải dán băng dán cơ (Kinesiology Tape) rồi."
Oikawa nhìn sang, Hinata một bên vừa trao đổi với huấn luyện viên Karasuno, một bên vừa dán băng dán cơ, một dải băng thật dài chạy dọc suốt cánh tay cậu.
"Nghiêm trọng lắm không?"
Ukai nhíu mày. Rốt cuộc ông cũng không có kiến thức y học thể thao chuyên nghiệp, ông cần phải xác nhận lại với Hinata, cho dù có phải thua thì cũng tuyệt đối không thể để cậu xuất hiện tổn thương không thể chữa trị được.
"Chẳng đến mức đáng sợ thế đâu ạ, chỉ là phòng ngừa thôi mà," Hinata cố định lại dải băng dán cơ, "Đau thì chắc chắn là đau rồi, dù sao thì lực đập của tiền bối Wakatoshi nằm ở đó mà. Cái này chủ yếu là để giảm đau với thả lỏng cơ bắp thôi ạ."
"Giảm đau sao? Bên trong cái này có thuốc à?" Shimizu hỏi.
"Không có đâu ạ," Hinata dán tiếp dải băng lên cánh tay còn lại, "Đồ dùng cho vận động viên làm sao có thể tùy tiện chứa thuốc được chứ, kiểm tra chất cấm mà không đạt tiêu chuẩn bị cấm thi đấu thì tiêu đời... Nhiều khi bị cảm còn chẳng dám uống thuốc nữa là."
"...Vậy thì tại sao?"
"...Là vì cảm giác xúc giác lớn hơn cảm giác đau đúng không," Ennoshita suy ngẫm, "Tăng cường cảm giác xúc giác để làm suy yếu sự truyền dẫn của cảm giác đau."
"Này này này!" Nishinoya cùng Tanaka đồng thanh kháng nghị, "Nói tiếng người giùm cái đi!"
"Bó tay thôi," Hinata nhận lấy bình nước ục ục uống mấy ngụm, "Về mấy khoản bảo vệ sức khỏe hay xử lý sơ cứu thể thao này chúng ta vẫn quá thiếu người... Đánh đường dài với bọn họ đúng là bất lợi cho chúng ta thật, cũng may lần này gặp nhau sớm..."
"Nếu mất đi sự ổn định từ việc Hinata đỡ bóng của Wakatoshi, vậy thì chúng ta cần phải tìm ra phương án khác để hạn chế Wakatoshi..." Ukai trầm tư, "Tsukishima, cậu..."
"?" Hinata vội vã đặt bình nước xuống, nhảy dựng lên nhấn mạnh: "Em không sao hết! Dán băng cơ chỉ là phòng ngừa thôi! Mới có ba hiệp thì có làm sao đâu ạ!"
"Đừng có đần ra nữa," Tsukishima ấn cậu trở lại đám đông, "Giải phóng cậu sớm chút để đi tấn công mới là lựa chọn khôn ngoan hơn đối với chúng ta."
"Hở..." Hinata gập khuỷu tay chọc chọc Tsukishima, "Nói thế là sao hả? Không có bước một thì lấy đâu ra tấn công cơ chứ!"
"Tiền bối Nishinoya chỉ là đỡ bóng của Wakatoshi không được chuẩn xác bằng cậu thôi," Tsukishima một tay che rịt lấy mặt cậu rồi đẩy ra, "Cố gắng chừa ra vị trí bóng đường chéo thì sẽ tương đối dễ phản ứng hơn."
"Thế còn hàng trước?" Hinata đội một bàn tay to đùng trên mặt suy nghĩ, "Với kỹ thuật của tiền bối Wakatoshi, nếu chú ý thấy hàng trước có khoảng trống thì đập đường chéo ngắn đâu có vấn đề gì lớn."
"Anh ta thuận tay trái."
"Ố," Hinata nắm tay đập vào lòng bàn tay, trên đầu hiện ra một cái bóng đèn sáng rực. Rốt cuộc cậu là người thuận cả hai tay (do luyện tập sau này) nên thật sự không gặp phải vấn đề phương diện này, "Bỏ trống bên trái để hạn chế đòn tấn công hàng trước của anh ấy sao? Không tồi nha Tsuki!"
...Chỉ có điều, kế hoạch và thực tế lúc nào cũng có khoảng cách rất lớn.
Mở màn, đối mặt với đội hình ba người chắn bóng + Libero bọc lót của Karasuno, Wakatoshi lập tức nhận ra sự hạn chế mà đối phương tạo ra. Rốt cuộc thì đánh không thuận tay thế nào cũng sẽ phát hiện ra vấn đề thôi. Đối mặt với ý đồ muốn làm hắn đánh không thoải mái của Karasuno, tờ đáp án mà hắn đưa ra chính là ——
Thích đánh thì đánh!
Quả bóng của Wakatoshi đúng như Tsukishima suy đoán, nện thẳng về hàng sau theo đường chéo, uy lực vô cùng dũng mãnh, ép Nishinoya đến mức phải lộn ngửa ra sau để giảm lực.
"Tê..." Tenma ngửa người về sau, "Hậu bối của tiền bối Meichi cũng quá bá đạo rồi..."
"Đến lượt tớ thì tớ cũng chẳng đỡ nổi đâu," Sakata thẳng thắn thừa nhận sự thiếu sót của bản thân, "Cái này của cậu ta đã vượt xa trình độ cấp ba rồi. Thời kỳ đỉnh cao phong độ của tớ cũng chẳng xử lý nổi quả này, tự dưng hiểu được vì sao mấy năm nay xuất đại diện Miyagi luôn là Shiratorizawa rồi, giỏi thật đấy."
"Đúng là vậy thật," Tenma gật đầu đồng ý, "Lúc trước tớ nghe một người nhắc tới, cậu này là thành viên Tuyển trẻ Quốc gia đấy."
"Cầu thủ chính thức sao?"
"Cầu thủ chính thức luôn." Aono tấm tắc, "Được lên cả Tạp chí Bóng chuyền cơ mà, cái thằng nhóc đó may mắn thật đấy... Năm sau giải U19 chắc chắn sẽ được tham gia rồi."
"Chưa chắc đâu," Sakata xoay xoay cây bút, "Xét trên phạm vi toàn quốc, đặc biệt là giải đấu năm sau lại còn tổ chức ở trong nước, Tuyển trẻ Quốc gia chắc chắn sẽ thận trọng của thận trọng... Đâu thể lại chơi trò ăn cả ngã về không mà đặt cược được, làm sao ngày nào cũng đem vận mệnh quốc gia ra cược được cơ chứ."
"Tiền bối, từ ngày anh đi học Luật xong đúng là càng lúc càng mất hết nhân tính," Aono bĩu môi, "Nhưng đúng là sẽ thận trọng thật. Nghe nói HLV Tuyển trẻ Quốc gia là một người chỉ nhìn vào thực lực, nếu trạng thái của học sinh Wakatoshi trước trận đấu không tốt thì cũng hoàn toàn có thể bị loại bỏ."
"Cậu ta trông chẳng có chút dáng vẻ nào là trạng thái không tốt cả, ngược lại còn đang hỏa lực khai mở kia kìa," Sakata nói, "Huấn luyện viên nhỏ rút phòng thủ rồi... Pha bước một này e là phải chịu thiệt rồi."
Tình hình trên sân đúng như lời anh nói, theo việc Hinata rút khỏi vị trí phòng thủ, cục diện thực sự trở nên nguy hiểm. Nishinoya trong việc ứng đối với Wakatoshi đúng là không bằng Hinata, tỷ lệ bóng đúng vị trí vẫn còn kém một chút. Bóng không đến đúng vị trí, nếu đổi sang một chuyền hai khác thì lúc này chắc chắn phải dâng cơ hội tấn công cho đối phương rồi.
Thế nhưng chuyền hai của Karasuno lại là Kageyama Tobio.
Đó cũng là lý do vì sao trong cuộc thảo luận giữa hiệp, trọng tâm của Karasuno lại đặt ở bước một và tấn công.
Ai cũng có thể nghi ngờ tính tinh thần đồng đội của cậu, nghi ngờ khả năng lãnh đạo của cậu, nhưng bất kỳ ai đã từng xem cậu thi đấu thì tuyệt đối sẽ không bao giờ nghi ngờ kỹ thuật của cậu.
Tên này, trong từng đêm thui thủi một mình, dưới ánh đèn nhà thi đấu, vào những buổi sáng tinh mờ... Tất cả những gì cậu đã bỏ ra không phải là để người ta nghi ngờ cậu!
Đuổi theo vài bước rồi đột ngột xoay người, cơ bắp dưới trạng thái bùng nổ tải trọng cao này lại càng thêm rõ nét. Mồ hôi rơi xuống theo từng chuyển động dữ dội của cơ thể, trái ngược với trạng thái căng cứng của thân thể, thần thái của cậu lại cực kỳ nhẹ nhàng, thanh thoát.
Và quả bóng mà cậu chuyền ra nhanh đến mức khiến người ta phải nổi giận!
OÀNH!
Một tiếng nổ lớn vang lên.
BỊCH!
Bóng đã cắm thẳng xuống phần sân của Shiratorizawa.
Tuýt ——
Trọng tài thổi còi ra hiệu ghi điểm.
"...?"
"Cái trò gì thế?" Bình luận viên ngẩn ngơ một lúc lâu, mãi đến khi đạo diễn nhắc nhở mới nhặt lại được cái miệng của mình. "...Oa," ông dùng hết những từ ngữ tán dương, "Tốc độ thật quá nhanh! Màn kết nối giữa tuyển thủ Kageyama và tuyển thủ Hinata thật sự nhanh đến mức khiến người ta không kịp phản ứng! Hầu như ngay khoảnh khắc bóng rời tay tuyển thủ Kageyama thì tuyển thủ Hinata đã vào vị trí rồi. Đánh ra một cú đánh nhanh đáng sợ đến nhường này, sự ăn ý của hai người thật sự làm người ta chấn động!"
"...Giữa bọn họ có trao đổi gì không đấy?"
Sau một hồi im lặng kéo dài, Oikawa cất tiếng hỏi.
"Không có."
Iwaizumi Hajime thấp giọng trả lời.
"Động tác của Tobio-chan chẳng có gì khác biệt cả, Shoyo-chan làm sao mà phán đoán được chứ?" Oikawa nhíu mày.
"Dù sao thì cũng không phải là đuổi theo bóng," Iwaizumi nói, "Cậu ta và nhịp bóng rời tay của Kageyama là đồng bộ với nhau."
"Cái này quá quái gở rồi, hai đứa nó... rốt cuộc là làm sao mà làm được cơ chứ?!"
Là cú đánh nhanh quái nhân đó nha.
Tuy rằng đây là lần đầu tiên xuất hiện ở đây.
Hinata lè lưỡi.
Có điều hiện tại chỉ tính là phiên bản thanh xuân mini thôi, vẫn chưa đạt đến thời kỳ đỉnh cao nhất của hai người bọn họ ngày trước.
Mà muốn làm được đến mức độ như hiện tại thì chỉ cần cậu và Kageyama có cùng sự phán đoán về cục diện trận đấu là đủ rồi.
Khi đường bước một của Nishinoya không đến đúng vị trí, theo bản năng mọi người đều sẽ cho rằng lúc này cho dù là Kageyama thì chất lượng tấn công thực ra cũng sẽ không đủ cao. Lý do rất đơn giản: bước một không chuẩn, cậu sẽ phải phân tâm chạy vị trí, định vị lại vị trí của đồng đội và đối thủ, sau đó mới phán đoán. Cho dù cậu có xử lý nhanh đến đâu thì việc này vẫn cần có thời gian. Cho đến khi chuyền bóng ra, tới trước mặt tay đập rồi mới xử lý, những phản ứng dây chuyền do bước một không chuẩn mang lại này, trong mắt một đội bóng như Shiratorizawa thì đã là quá đủ rồi. Cho nên Wakatoshi Ushijima mới đáng sợ đến thế, ra tay một phát là không trực tiếp ghi điểm thì cũng tạo ra cơ hội bóng dễ, đúng là nhìn mà tức điên người, đúng là quái vật mà!
Cũng may, quái vật trên sân lúc này không chỉ có một mình hắn.
Phải cắt đứt nhịp độ tấn công của Shiratorizawa.
Kageyama nghĩ.
Và cơ hội tốt nhất chính là khoảnh khắc thoáng qua mà Shiratorizawa mặc định rằng do chất lượng bước một không cao mang lại.
Kageyama đã bắt trọn lấy khoảnh khắc ấy. Ngay lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, quả bóng như một mũi tên xé gió lao thẳng vào lỗ hổng duy nhất giữa sân của Shiratorizawa!
...Phải có người ở đó chứ!
...Dù thế nào đi nữa, nhất định phải có người ở đó!
Vào khoảnh khắc bóng rời tay, ký ức lại ùa về phủ kín tâm trí cậu.
Tôi, không, muốn, thua, đâu!
Tiếng đập bóng trầm đục, tiếng bóng rơi xuống đất vang dội, cùng tiếng còi báo ghi điểm.
...Đây chính là bản nhạc tuyệt diệu nhất mà cậu từng nghe trong đời.
...Cậu quả nhiên vẫn ở đó.
Trong làn sóng kinh ngạc và reo hò cuồng nhiệt, Hinata nhếch mày nhìn Kageyama. Kageyama đè nén tâm trạng muốn khen ngợi xuống, quay mặt đi chỗ khác để giấu đi khuôn mặt mình, nửa ngày mới rặn ra được bốn chữ: "...Đánh cũng tạm được."
"Này này này!" Nishinoya từ hàng sau lao lên, quàng tay khoác cổ kéo cả hai lại gần: "Hai đứa giỏi lắm đấy!"
"Tốt lắm," Hinata chắp hai tay lại, "Cứ thừa thắng xông lên mà thắng luôn đi nào!"
"Thật là dám nói đấy," Tendo tức đến nghiến răng nghiến lợi, "Thằng nhóc đáng ghét! Lại còn giấu chiêu này nữa cơ đấy!"
"...Lại còn làm được như thế sao?"
"Đừng để ý, Goshiki," Ohira ra hiệu cho đối phương quay về vị trí, "Đây mới là lý do vì sao chúng ta vẫn luôn cảnh giác với cậu ta. Cho dù chúng ta đã đề phòng cậu ta đến mức này rồi mà cậu ta vẫn... có chút vượt ngoài tầm tưởng tượng của chúng ta."
"Ushijima?"
"...Ừm," Wakatoshi thu lại ánh mắt đang nhìn về phía đối diện lưới, "Cậu ta vốn dĩ phải như thế."
Vì sao lại phải leo núi?
Bởi vì ngọn núi nằm ở ngay trước mắt.
Bầu không khí được cú đánh nhanh của bộ đôi thiên tài Karasuno đẩy lên đến đỉnh điểm. Trong hiệp đấu cuối cùng của trận đấu, hai bên tung ra hết toàn bộ chiêu trò, ăn miếng trả miếng cực kỳ gay cấn. Nhưng giữa bầu không khí căng thẳng nghẹt thở ấy, Ukai lại nhíu chặt lông mày.
"Không được."
"?"
"Quyền khống chế bóng quá tập trung rồi."
Đúng vậy, ba thiên tài của Karasuno lúc này đang tỏa sáng rực rỡ. Hinata rút khỏi vị trí phòng thủ, Nishinoya đứng dậy, vị Libero với tiềm năng tuyệt vời ở lứa tuổi cấp ba này đang dần bộc lộ bản lĩnh. Những cú đỡ bóng của cậu ấy tiến bộ rõ rệt bằng mắt thường, cú bước một ở sát đường tấn công đã giải phóng Kageyama một cách tối đa. Đội hình thiên về tấn công của Karasuno phối hợp với cậu ấy đúng là như cá gặp nước. Và trong số đó, người mạnh mẽ nhất chính là Hinata. Bản thân các phương thức tấn công của Hinata cũng rất đa dạng, lại phối hợp với một Kageyama tuyệt đối có thể đưa bóng đến tận tay cậu, cậu gần như chính là một Wakatoshi Ushijima của Karasuno!
Cũng chính vì lẽ đó, quyền khống chế bóng của Karasuno gần như vô thức tập trung toàn bộ vào tay cậu.
"Tôi muốn xin hội ý."
Ukai đứng dậy, ra hiệu cho trọng tài.
Phán đoán của ông thực ra cũng chưa chắc đã chính xác, thậm chí việc xin hội ý ngay lúc khí thế của đội nhà đang lên cao rất có thể sẽ mang lại tác dụng ngược, làm gián đoạn cảm giác bóng của các tuyển thủ.
Thế nhưng có những thứ còn quan trọng hơn cả chiến thắng.
Không thể để Hinata phải gánh chịu quá nhiều tải trọng ở cái tuổi vẫn còn đang phát triển thể chất này, cũng không thể để những thành viên khác trong đội bị chiến thắng do hình thức này mang lại làm cho tê liệt và mất đi dũng khí lên tiếng.
Ông nguyện ý gánh chịu rủi ro này.
"Huấn luyện viên?"
Mang theo sự khó hiểu và ngơ ngác, các thành viên Karasuno quay trở lại khu vực chờ thi đấu của họ.
Ukai nắn nắn cánh tay Hinata. Việc vận động vô oxy cường độ cao khiến cánh tay cậu cứng đờ như một khúc gỗ: "Quá đà rồi đấy Hinata," ông thở dài, "Cuộc thi đấu thể thao quá độ sẽ dẫn đến hậu quả thế nào em phải rõ hơn tôi chứ. Bình tĩnh lại chút đi, lẽ nào em muốn gánh tải trọng cao như thế này để đánh xong tất cả các trận đấu tiếp theo sao?"
Hinata phát ra vài tiếng cằn nhằn cự nự.
Ukai quay đầu lại, nói với Kageyama bằng giọng đầy thấm khía: "Không được sử dụng Hinata theo kiểu này."
Trên đầu Kageyama hiện ra một đống dấu hỏi chấm.
Ukai thật sự rất muốn đứng ở biên sân bóng mà gào lên gọi ông nội mình: Ông ơi ông ra mà xem bọn nó này! Thế nhưng rõ ràng là bản thân cụ Ukai không thể đáp lại tiếng gọi của cháu trai được, vì vậy Ukai chỉ đành vuốt mặt, tiếp tục: "Hinata, em không phải là cái loại tính cách bá chủ tranh bóng, đừng có nói với tôi là em không nhận ra vấn đề quyền khống chế bóng hiện tại đấy nhé."
Hinata tiếp tục nhỏ giọng lầm bầm: "...Nhưng mà hiện tại em muốn đánh cho ổn định một chút mà ạ."
Ukai đau cả đầu: "Nhưng mà như thế này là không được, đội bóng hiện tại đang có vấn đề..."
Kageyama hiếm khi đứng cùng một phe với Hinata, hai cái tên nổi tiếng cứng đầu của Karasuno hợp lại với nhau lại càng trở nên cứng đầu gấp bội: "Nhưng mà đánh như thế này thì thắng được mà ạ!"
Ukai cảm thấy cái đầu mình muốn to gấp đôi: "Hinata, bản thân em phải rõ hơn tôi. Việc chạy nhảy, bật cao và đập bóng của em hiện tại đã gánh tải trọng rất lớn rồi. Cho dù trận này có thể đánh xong thì em cũng không thể nào đánh xong tất cả các trận còn lại theo kiểu này được đâu."
...Đúng là không thể nào thật.
Hinata lẩm nhẩm trong miệng.
Chính vì biết là không thể nên cậu mới không lý sự thẳng mặt với Ukai, rốt cuộc thì cậu cũng đã từng trải qua chuyện này rồi.
Cho dù có được huấn luyện từ nhỏ, có điều phối hợp lý thì thể chất bẩm sinh vốn yếu ớt vẫn cứ là như thế. Hiện tại cậu không dám tăng cơ quá nhiều, chính là vì tốc độ phát triển của cơ bắp nhanh hơn dây chằng và xương khớp, nếu tăng cơ quá đà mà các bộ phận khác không theo kịp thì rất dễ bị đứt gân cơ, cho nên cậu mới duy trì trạng thái cơ mỏng như hiện tại.
Thế nhưng cậu không muốn thua.
Chỉ cần nghĩ đến việc đội bóng phải nhận thất bại là Karasuno, là chính đội bóng Karasuno này... sự không đành lòng lại cuộn trào lên từ tận đáy lòng cậu.
Mọi người ở Karasuno đã đủ nỗ lực rồi, cậu không thể đòi hỏi ở mọi người nhiều hơn được nữa.
Hơn nữa cậu cũng đã ở đây rồi, đã sở hữu thực lực mạnh mẽ hơn bản thân trong quá khứ rất nhiều, cậu muốn cố hết sức mình để đưa đội bóng Karasuno này đi xa hơn, xa hơn nữa.
Chính vì liên tục thiếu hụt kinh nghiệm ở giải toàn quốc nên mọi người ở Karasuno đối mặt với một Shiratorizawa thuộc Top 4 toàn quốc mới cảm thấy chật vật đến thế. Chính vì mục tiêu là nơi cao nhất ấy, Hinata mới muốn dốc sức kéo mọi người đi cùng, ít nhất cũng phải đến giải toàn quốc để mở mang tầm mắt một lần, để đối mặt với nhịp độ và áp lực cấp toàn quốc một lần, như vậy thì đến Giải Mùa Xuân họ mới có thể đón nhận thử thách ở đỉnh núi bằng một tư thế thong dong hơn.
Cậu muốn cùng Karasuno – cùng với họ – đi ngắm nhìn phong cảnh ở nơi cao nhất.
Thế nên cậu không muốn lùi bước.
Vừa hay, Kageyama cũng không muốn.
Hai ngôi sao của Karasuno cứ thế giương mắt nhìn chằm chằm huấn luyện viên của mình, dùng sự im lặng để biểu thị sự phản đối, làm Ukai tức đến dậm chân. Ông cầm bảng số tuyên bố phải cho hai đứa nó biết tay, "Đừng có ở trên sân nữa, cút xuống thay người cho tôi!"
Lần này thì đến lượt những người khác dậm chân. Mọi người vội vàng ngăn ông huấn luyện viên sắp sửa tham gia vào cuộc hỗn chiến Karasuno với hai con lừa bướng bỉnh lại. Tanaka đẩy hai đứa nó chạy mau: "Hai đứa đi nhanh lên, lên sân trước đi, chờ huấn luyện viên bình tĩnh lại thì sẽ không thay người đâu!"
Sau đó, là một Karasuno ít giống Karasuno nhất mà mọi người từng được chứng kiến.


Bình luận